Lòng tốt vẫn còn quanh ta

dta'1Giữa cuộc đời còn lắm bao điều thị phi, và nhiễu nhương, thì thật lành thay vẫn còn hiện diện những con người thiện lương, sống biết yêu thương, chia sẻ với mọi người xung quanh. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về một trong những con người thiện lành như thế.

Khi đang đi qua cầu Nhật Tân (Hà Nội), xe chị Nguyễn Thị Huệ (30 tuổi, sinh sống tại Hà Nội) bị hết xăng. Đang loay hoay nhìn dòng người đi qua thì có một thanh niên đến hỏi và cho chị ít xăng. Câu chuyện trên nhận được hàng ngàn lượt thích từ cộng đồng mạng.

Chị Huệ kể tối 21-3, khi đang đi từ huyện Đông Anh về nội thành Hà Nội, xe chị bị hết xăng giữa đường. Hai vợ chồng chị dừng lại ra hiệu giúp đỡ, mong có ai tốt bụng đẩy xe giúp tới chân cầu nhưng không xe nào dừng lại.

Hai anh chị định bụng gọi điện cầu cứu người thân thì một bạn nam chạy xe đến gần hỏi han. Sau đó, bạn ngỏ lời đề nghị hút xăng từ xe mình sang xe anh chị. Chủ nhân chiếc xe xúc động chụp lại hình và không quên đăng dòng chữ: "Thật may mắn vì ngoài xã hội vẫn còn nhiều người tốt như vậy. Cảm ơn bạn thật nhiều nhé!".

Chàng trai áo đỏ tốt bụng chạy xe biển số 37 giúp đỡ vợ chồng chị Huệ tên là Nguyễn Văn Được. Anh năm nay 21 tuổi, quê Nghệ An, hiện sống và làm việc tại Hà Nội.

Khi đang chạy xe trên cầu, anh thấy đôi vợ chồng trẻ ngồi trên xe đi với tốc độ rất chậm. "Mình nghĩ vợ chồng chị đang đi chậm ngắm cảnh, nhưng khi nhìn xuống thấy chân người chồng liên tục đạp mạnh xuống đất lấy lực để đi. Thế là mình đoán chắc là xe hết xăng nên mới lại gần hỏi thử họ có cần giúp đỡ gì không", anh nói.

Được kể, anh thường xuyên đi chơi xa với bạn bè và cẩn thận nên luôn thủ sẵn dây hút trong cốp. Khi thấy đôi vợ chồng Hà Nội gặp sự cố, anh nhanh chóng lấy ra sử dụng ngay.

Chị Huệ rất cảm kích trước tấm lòng của người trai trẻ. Chị nói: "Mong xã hội ai cũng chậm lại một bước để tình người được nhân rộng hơn".

Câu chuyện trên nhận được hơn 33.000 lượt thích trên mạng xã hội. Qua câu chuyện này, nhiều cư dân mạng đã chia sẻ về những lòng tốt ở khắp nơi mà mình từng nhận được giúp đỡ.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: tuoitre.vn

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: