Quên mình cứu người

dta'1Giữa cuộc đời còn lắm bao điều thị phi, và nhiễu nhương thì thật lành thay vẫn còn hiện diện những con người thiện lương, sống biết yêu thương, chia sẻ với những mảnh đời gian khó. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về những con người thiện lành như thế.

Chú bảo vệ hy sinh khi quay lại cứu hơn 40 người thoát khỏi đám cháy chung cư Carina

Nhiều nạn nhân sống sót nằm viện mang ơn một người hùng, "chú bảo vệ" tri hô kêu 40 người trong chung cư trước khi lực lượng PCCC đến hiện trường.

Ơn trời, tôi và con trai gặp được anh, chứ không tôi không còn kịp gặp chồng mình

Liên quan đến vụ cháy chung cư Carina Plaza xảy ra vào rạng sáng ngày 23/3, chắc hẳn các cư dân sinh sống ở đây vẫn chưa thôi ám ảnh. Tuy nhiên, câu chuyện về chú bảo vệ đã hi sinh trong khi cùng hai đồng nghiệp của mình quay lại cứu thoát 40 người dân ra khỏi đám cháy lớn đã liên tục được mọi người nhắc đến, với tất cả sự biết ơn.

Chị Lam mong muốn gặp lại người bảo vệ đã cứu sống mẹ con chị để cảm ơn

Chị Nguyễn Thị Thanh Lam (30 tuổi), một trong những nạn nhân thoát chết trong vụ cháy đang điều trị tại khoa cấp cứu Bệnh viện Nguyễn Tri Phương, TP.HCM. Người phụ nữ đang nằm thở oxy song vẫn muốn gặp lại người hùng trong đêm thảm kịch cứu 2 mẹ con chị cùng hơn 40 người thoát chết trước lúc lực lượng PCCC đến hiện trường.

"Lúc đó theo quán tính tôi dắt con trai chạy xuống lầu G (trệt) nhằm thoát hiểm. Khi tung cửa, có một tiếng nổ lớn, trời tối đen như mực, người tôi nhem nhuốc hơi ngạt nên tôi lại dắt con trai chạy ngược lên lầu 1. Lúc này, tôi gặp một anh bảo vệ kêu "hãy theo tôi", anh ấy phá cửa một căn hộ có ban công, quăn nệm xuống đất, dùng dây, bắc thang cho mọi người trèo xuống. Ước chừng khoảng 30 người thoát nạn trước lúc PCCC đến ứng cứu. Ơn trời, tôi và con trai gặp được anh, chứ không tôi không còn kịp gặp chồng mình đang đi công tác nước ngoài", chị Lam nhớ lại.

Trở lại hiện trường vụ cháy, phóng viên lần tìm tung tích người hùng thầm lặng đã cứu 40 cư dân. Sau khi dò la, chúng tôi biết được khi xảy ra vụ cháy, anh Nguyễn Văn An (khoảng 43 tuổi) ngụ quận 8 là nhân viên bảo công ty bảo vệ Gia Khang đang trực tại block nhà A. Và theo như lời kể một số đồng nghiệp, anh An đã tử vong vì ngạt khói.

"Chú An quay lại tri hô mọi người, lúc quay lại tìm thì không thấy, hôm sau, tôi mới biết là chú đã mất"

"Gặp hai người hùng (đồng nghiệp cùng tham gia cứu giúp người dân chung cư Carina) ở căn phòng trọ cạnh chung cư, chàng trai mệt mỏi thiếu ngủ không muốn trả lời phóng viên. Khi chúng tôi nhắc lại chi tiết anh cứu chị Lam, chàng trai bật dậy hỏi, "đúng rồi, mẹ con chị ấy có sao không".

An (đồng nghiệp của chú An) ngồi dậy rồi định thần nhớ lại: "Lúc chữa cháy dưới tầng hầm bất thành, em chạy lên tầng 1 thì gặp hai mẹ con, em mới kêu chị theo em vào một căn hộ có ban công. Lúc này, ở phía dưới đồng nghiệp em là Sang dùng thang bên Block C bắc lên cho mọi người trèo xuống".

Chưa hết, hai chàng trai chạy lên tầng 3 tri hô và dẫn mọi người vào lối thoát hiểm của riêng mình chạy trốn khỏi đám khói. "Khi em lên tầng 8 thì mấy người già thì đi không nổi, em phải cõng một cụ từ tầng 8 xuống đất rồi lập tức em chạy lên lại cõng người khác xuống nữa. Lúc đó, nhiều trẻ em lắm, em tri hô thanh niên mỗi người cõng một bé, lúc đó mình chỉ biết làm vậy thôi chứ không biết làm gì", An nói. Lúc cảnh sát PCCC vừa tới thì có khoảng 40 người kịp thoát khỏi đám cháy.

Khi PCCC đến hiện trường, An chính là người chỉ đường cho cứu hộ cứu cư dân, bởi anh là người thông thuộc đường đi nước bước trong chung cư. Do lượng người đông quá, khói lại bốc lên cao, chàng trai mới đập cửa kêu hết mọi người. An đưa ra sáng kiến, chia làm 2 đội, 1 đội lo chuyển người già, còn 1 bên lo chuyển trẻ em xuống. Anh yêu cầu thanh niên bế con nít xuống, ai khỏe thì dìu hoặc cõng người già. Riêng An cõng 3 -4 người từ trên lầu xuống dưới đất. Sang người đồng nghiệp của An cũng cõng được 4 người từ trên lầu cao xuống đất.

An chỉ nhớ rằng đưa một phụ nữ có đứa con 10 tuổi xuống bằng thang, An dùng dây buộc an toàn rồi đưa xuống chứ cũng không biết tên hai mẹ con.

Khi nhắc đến người đồng nghiệp xấu số, giọng An run run: "Chú An (bảo vệ Trần Văn An) mới cầm đơn xin nghỉ nộp anh đội trưởng xin nghỉ ngày mai để đi ăn đám cưới nhà bà con. Lúc em chữa cháy dưới hầm, chú đã chạy lên trên tri hô mọi người. Lúc cứu người xong mới đi tìm chú, tìm hoài mà không thấy, đến trưa 23/3 mới biết chú mất. Tụi em buồn lắm, chú không tri hô chắc gì mọi người chạy xuống để em dẫn qua lối thoát hiểm riêng", An phân trần.

Ông Trần Quang Ngọc, giám đốc công ty bảo vệ cho biết, công ty cùng các đồng nghiệp rất đau buồn trước cái chết của bảo vệ Trần Văn An. Hiện, công ty đang chờ mọi thủ tục hoàn thiện bên pháp y sẽ phối họp với người nhà lo hậu sự cho bảo vệ Trần Văn An.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: hoiquannghethuat.vn

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: