Xả thân cứu người

Giữa cuộc đời còn nhiều thị phi, và nhiễu nhương, thì thật lành thay vẫn còn hiện diện những con người thiện lành, sống biết yêu thương, giúp đỡ cho những mảnh đời gian khó. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về một trong những con người thiện lành như thế.

Ngày 9/2, Bí thư Tỉnh đoàn Thanh Hoá Lê Văn Trung thừa uỷ quyền của Trung ương Đoàn sẽ truy tặng huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm cho nam sinh Hoàng Đức Hải (quê ở xã Hải Ninh, huyện Tĩnh Gia), vì Hải đã có hành động quả cảm khi quên mình cứu sống ba mẹ con bị đuối nước.

“Hành động của Hoàng Đức Hải xứng đáng được ghi nhận và biểu dương”, Bí thư Tỉnh Đoàn Thanh Hóa nói.

Khoảng 12h30 ngày 8/2, chị Lê Thị Loan (giáo viên trường THCS xã Hải Châu, Tĩnh Gia, Thanh Hóa) cùng hai con gái ra sông Ghép thả cá. Do trượt chân, cả ba mẹ con bị đuối nước.

Thấy có người kêu cứu, nam sinh Hoàng Đức Hải lúc đó cũng đi thả cá gần đó đã lao ra cứu được mẹ con chị Loan vào bờ an toàn. Em sau đó kiệt sức do lạnh cóng nên bị nước cuốn đi.

Lực lượng cứu hộ Thanh Hóa đã điều hàng chục cán bộ cùng nhiều xuồng cao su, bình dưỡng khí, đồ lặn… đến hiện trường tìm kiếm nạn nhân. Do giá rét, nước sông Ghép lên cao khiến công tác tìm kiếm gặp nhiều khó khăn. Sau ba giờ nỗ lực tìm kiếm, đến 16h thi thể nạn nhân được tìm thấy.

Chị Loan kể, trưa hôm qua, ba mẹ con ra bờ sông Ghép đi thả cá. Thả xong thì con thứ hai trượt chân ngã xuống nước. “Tôi lao theo cứu con nhưng cũng rơi vào vòng xoáy”, nữ giáo viên thuật lại. Con gái đầu thấy mẹ và em gặp nạn cũng nhảy xuống sông ứng cứu khiến cả ba chới với trong nước xoáy.

Cả ba sau đó được Hải cứu vớt an toàn. “Cứ nghĩ những người như em Hải chỉ có trong phim ảnh, nhưng bây giờ lại xảy ra với mình, tôi thấy biết ơn vô cùng. Không biết lấy gì báo đáp lại được”, chị Loan nức nở.

Nam sinh Hoàng Đức Hải là con thứ hai trong gia đình ba anh em. Người thân cho hay, gia cảnh khó khăn nhưng Hải luôn vượt khó vươn lên học giỏi. Cậu hiện là sinh viên năm thứ tư khoa Điện một trường đại học tại Hà Nội. Em vừa về nghỉ Tết được bốn ngày thì xảy ra tai nạn.

Chiều 9/2, rất đông người dân đã đến tiễn đưa nam sinh về nơi an nghỉ cuối cùng.

Câu chuyện thiện lành trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội, và những tiếng lời tán thán, ngợi khen đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: vnexpress.net

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: