Tình cha mẹ dành cho con

dta'1Cha mẹ nào mà chẳng thương con cái, tình cảm cha mẹ dành cho con cái là cho đi mà không cần nhận lại. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu những câu chuyện về tình cảm cha mẹ dành cho con mình, đã khiến cho bao người khi hay biết khởi lòng trắc ẩn và thương cảm.

Người mẹ ôm chiếc nón rách chờ con nhập học ở ĐH SP HN II

Cách đây vài ngày, mạng xã hội chia sẻ câu chuyện người mẹ gầy gộc cầm nón rách đợi con làm thủ tục nhập học tại trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2 (Vĩnh Phúc). Câu chuyện nhanh chóng thu hút sự chú ý của đông đảo cộng đồng mạng.

Người đăng tải bức ảnh chia sẻ: “Cô đã ngoài 40, người xanh xao và ốm yếu. Cô liên tục đau ốm và vẫn đang phải điều trị ở bệnh viện Huyết học Truyền máu Trung Ương, chồng cô mắc bệnh thần kinh…".

Người mẹ ấy cho biết gia cảnh hết sức khó khăn khi chỉ có mình cô là lao động chính trong nhà. Tin con trai đỗ Đại học làm cô vừa vui vừa buồn.

Là một người mẹ, có ai không vui không hãnh diện khi thấy con mình học hành tấn tới, dù gia đình khó khăn nhưng vẫn nên người cơ chứ. Nhưng bên cạnh niềm vui ấy còn là nỗi buồn, sự lo lắng trong lòng vì không biết sẽ phải xoay sở làm sao để kiếm đủ tiền nuôi con cho 4 năm Đại học tốn kém sắp tới.

Câu chuyện cùng những hình ảnh cảm động về cặp mẹ con trên đã thu về hàng nghìn lượt like và chia sẻ.

Cha già và xấp tiền lẻ đi mua vàng làm của hồi môn cho con

Ngày 5/6 vừa qua, tại một tiệm vàng ở Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, anh Phạm Hải (25 tuổi, sống ở huyện Phú Hòa) tình cờ thấy người đàn ông khoảng 70 tuổi, dáng gầy gò, lam lũ, đem theo nhiều cọc tiền lẻ được buộc gọn gàng tới mua vàng.

Anh ngại hỏi thăm trực tiếp cụ ông, nên lại gần hỏi chuyện một khách nữ cũng đi mua vàng. Người này cho hay ông lão một mình tới đây để sắm của hồi môn cho con gái sắp cưới. Ông mang theo 4 cọc tiền lẻ khoảng vài triệu đồng được tích cóp từ những lần đi xin mọi người trước cổng chùa ở TP Tuy Hòa.

Nhìn từng đồng tiền được cụ ông vuốt phẳng phiu, xếp ngay ngắn thành từng cọc, cùng niềm vui ánh lên trên gương mặt sạm đen vì sương gió cuộc đời, anh Hải không khỏi nghẹn ngào, xúc động.

Sau ít giờ xuất hiện tại một diễn đàn dành cho giới trẻ Việt, khoảnh khắc đẹp về tình cha thu hút hơn 23.000 like (thích) cùng hàng trăm bình luận, chia sẻ.

Nhiều dân mạng xúc động trước sự hy sinh mà đấng sinh thành dành cho con cái. Họ tự nhủ phải yêu thương cha mẹ nhiều hơn khi còn có thể.

Người cha nghèo chân trần dắt con đi mua sắm giữa trung tâm thương mại

Giữa tháng 6/2016, mạng xã hội chia sẻ câu chuyện cảm động có nội dung: “Tối cho Lơ bé đi siêu thị gặp 2 bố con nhà này. Người bố chân đi đất, quần áo xộc xệch. Đứa con gái đen nhẻm, mặc bộ quần áo cũ… Người bố 1 tay nắm tay con gái, 1 tay cầm 5 gói mì tôm vừa đi vừa hỏi “Mì này 3000 1 gói à”… Có 1 vài bà mẹ thấy bố con họ liền kéo con mình đi ra chỗ khác…”.

Chỉ một bức ảnh chụp vội từ phía sau, khá mờ và không rõ mặt hai cha con, nhưng đủ khiến hàng chục ngàn người sẵn sàng bấm nút like và share vì ý nghĩa sâu sắc của nó.

Người cha trong hình trông khá quê mùa, ăn mặc kỳ cục trên sơmi dưới quần đùi, lại còn đi chân đất, đối lập hoàn toàn với vẻ bóng lộn sang chảnh của khu trung tâm thương mại. Bên cạnh là cô con gái nhỏ gầy gò, có lẽ được bố nhường cho đôi dép tổ ong cũ nát, buộc chằng chịt dây, tay thì lóng ngóng xách túi đồ trong đó chỉ có… vài gói mì tôm.

Bước chân khép nép vụng về của hai cha con như bước thẳng vào trái tim của bao nhiêu người, khiến chúng ta thấy đau đau, và cay nồng nơi khoé mắt.

Người cha ấy không có nổi bộ đồ tử tế, chân tay thô ráp quê kệch, chắc hẳn là rất nghèo, nhưng chẳng hề ngại ngần xấu hổ khi dắt tay con gái nhỏ dạo chơi khắp các cửa hàng, siêu thị. Đó là tấm lòng, là sự hi sinh xuất phát từ lòng yêu thương con cái vô bờ của bậc làm cha làm mẹ.

Các ông bố khác có thể mua cho con mình đồ chơi, búp bê, quà bánh… còn người đàn ông này có lẽ chỉ đủ tiền mua vài gói mì, cũng gọi là “quà đi chơi”.

Câu chuyện đầy cảm động trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội và những tiếng lời tán thán, ngợi khen đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: Như Ý/Tin Nhanh Online – ninhthuan.tintuc.vn

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: