Tình cảm cha dành cho con

dta'1Cha mẹ nào mà chẳng thương con, tình thương yêu của cha mẹ dành cho con cái là vô bờ bến, chỉ trao đi mà không cần phải nhận lại. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về tình cảm cha con thiện lành như thế.

Một người cha tại miền trung Trung Quốc đã không ăn gì ngoài mì tôm và bánh bao trong suốt 7 năm qua để có đủ tiền cho con gái thực hiện giấc mơ của mình, Chutian Metropolis Daily đưa tin.

Anh Hou Yanwei (49 tuổi), một người lao công tại thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc cho biết cô con gái 11 tuổi của anh, biệt danh là Xinxin, đam mê môn thể dục dụng cụ từ khi mới 4 tuổi.

Trong suốt 5 năm qua, cô bé đã miệt mài tập luyện tại Viện Giáo dục Thể chất Vũ Hán và có được một số thành tích nổi bật. “Giấc mơ lớn nhất của con gái tôi là được vào đội tuyển quốc gia”, anh Hou nói.

Tuy nhiên, giấc mơ giản dị này lại là một gánh nặng tài chính đối với gia đình anh, Chutian Metropolis Daily cho hay.

Mặc dù chỉ kiếm được 2.000 NDT (gần 7 triệu đồng)/tháng, anh Hou phải xoay sở đủ 14.000NDT (48 triệu đồng) để đóng học phí cho Xinxin và thêm 3.000NDT (10 triệu đồng) tiền sinh hoạt hàng ngày của cô bé trong vòng một năm học.

Hai cha con anh sống trong một căn hộ chật chội, được cho thuê với giá 300 NDT/tháng và anh phải cố gắng hết sức để giảm bớt mọi chi tiêu. “Từ khi con gái bắt đầu học thể dục. Tôi đã ăn mỳ tôm và bánh bao vì chúng rất rẻ”, Hou nói.

“Tôi không phải một người đàn ông có khả năng và không thể cho con gái một cuộc sống giàu có nhưng tôi sẵn sàng chịu khổ để con được học hành”, anh khẳng định.

Hou nhẩm tính, anh đã ăn khoảng 2 tấn mì tôm trong 7 năm qua và chưa bao giờ cho phép mình ăn gì quá 10NDT (35.000 đồng)/ngày. “Điều đó thật không dễ dàng nhưng tôi hứa với bản thân sẽ luôn ủng hộ con. Tôi hy vọng con bé sẽ có cuộc sống tốt hơn mình”, người cha tâm sự.

Câu chuyện cảm động trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội, và những tiếng lời tán thán, ngợi khen đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: nhanmenh.com

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: