Tình cảm loài vật

dta'1Loài vật những tưởng chỉ hành động theo bản năng, nhưng trên thực tế loài vật vẫn có những biểu hiện của tình thương, của sự thông cảm. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu một câu chuyện đong đầy xúc cảm về loài vật như thế.

Trong một lần ghé thăm khu bảo tồn thiên nhiên Madikwe Game ở Nam Phi, nhóm du khách do anh Gerry Van Der Walt dẫn đầu, đã chứng kiến được một cảnh tượng mà cho đến hết cuộc đời có lẽ họ sẽ không bao giờ có thể quên. Đó là sự đồng cảm, chân thành và phản ứng bất ngờ của mãnh chúa rừng xanh đối với con mồi béo ngậy, ngon ngọt trước mặt.

Cụ thể, sau khi bắt được một con mồi béo bở, sư tử cái vui mừng thưởng thức thành quả lao động mà mình vừa đạt được. Vậy nhưng đột nhiên, nó phát hiện ra điều bất thường. Hóa ra, con hươu mà nó mới bắt được đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng.

Không còn dáng vẻ hung dữ, háu đói như mọi khi, con sư tử bỗng trở nên buồn rầu và hối hận vì những gì mình đã làm.

“Tôi đã từng nhìn thấy cảnh tượng sư tử bắt được con mồi mang bầu, thế nhưng, thông thường thì chúng vẫn tiếp tục xé xác và ăn thịt con mồi như chẳng hề có chuyện gì xảy ra”, Gerry chia sẻ.

“Vậy nhưng lần này, câu chuyện xảy ra sau đó lại khiến tất cả chúng tôi đều đứng hình. Phát hiện ra con mồi đang mang bầu, sư tử cái nhẹ nhàng đặt chú hươu con trên nền đất, sau đó, nó ngửi ngửi và kiểm tra xem chú hươu con có còn sống hay không”, Gerry nói tiếp.

Sau một hồi kiểm tra và biết rằng chú hươu chẳng còn sống, con sư tử liền cẩn thận đưa xác hươu con giấu sâu trong bụi rậm. Tiếp đến, nó đứng canh gần đó một lúc lâu.

Qua cách mà sư tử cái cẩn thận chôn giấu chú hươu con, người ta có thể cảm nhận rõ rệt rằng sư tử cũng có suy nghĩ, tình cảm hệt như con người.

“Sư tử cái liên tục nhìn ngó xung quanh với vẻ mặt căng thẳng và lo lắng. Nó không ngừng húc mũi vào người chú hươu còn chưa kịp chào đời, lật qua lật lại rồi ngoạm vào cổ hươu con tha đi như chính đứa con của mình”, Gerry chia sẻ.

“Chúng tôi đã quan sát thật kỹ cách mà con sư tử cái đặt chú hươu nhỏ vào sâu trong bụi rậm. Nó huých huých chú hươu vài lần, sau đó, nhìn ngó xung quanh như thể cầu mong sự giúp đỡ”.

Sau khi chôn giấu hươu con cẩn thận, sư tử cái quay lại nhưng nó chẳng còn tâm trí để tiếp tục thưởng thức bữa ăn bày sẵn trước mặt nữa. Với gương mặt buồn thiu, sư tử cái nằm rạp bên con mồi đã chết suốt thời gian dài.

Với Gerry, đây quả thực là 1 trong những khoảnh khắc ấn tượng và đặc biệt nhất của động vật mà anh từng chứng kiến. “Nó đang nghĩ gì nhỉ? Tại sao nó lại hành động như thế?, Gerry vẫn đau đáu với những câu hỏi không lời đáp.

Sau khi tìm được nơi chôn giấu an toàn cho hươu con, con sư tử cái lại quay về và nằm bên xác hươu mẹ một lúc lâu. Chắc chắn rằng nó đang cảm thấy tội lỗi khi đã tấn công nhầm đối tượng và giờ nó đang ân hận về tất cả những gì mình đã gây ra.

Câu chuyện trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội, và những tiếng lời ngợi khen đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: banmaihong.wordpress.com

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: