Một vị thầy hiền lương

dta'1Có nhiều câu chuyện có thực đầy cảm động về tấm gương của các bậc chân tu. Nào là các vị ấy sẵn sàng xả thân vì lợi ích tha nhân, nào là sẵn sàng nhận khổ cực về mình để đem đến an lạc cho mọi người… Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu một trong những câu chuyện thắm đẳm tình người của một bậc chân tu.

Câu chuyện có thật chứ không phải sự tích “Quan Âm Thị Kính” nhé các bạn. Hãy đọc và cảm nhận vậy.

Lời nói đầu

Nhà sư trẻ nựng nịu hôn lên má “con” trước bao cặp mắt gièm pha. Có người xỉ vả “sư hổ mang” tằng tịu trai gái mà còn trơ mặt đem con về chùa. Nhiều người đã muốn đuổi sư ra khỏi chùa. Nhưng sư vẫn lặng lẽ chịu khổ nhục cưu mang “con”… Đó là một câu chuyện có thật chứ không phải sự tích “Quan Âm Thị Kính”.

Một đêm, trời se sắt lạnh. Chùa Thanh Tâm đang trầm mặc lời kinh tụng thì bất ngờ bị ngắt ngang bởi tiếng khóc oe oe của trẻ thơ. Thầy Thích Chiếu Pháp cùng mấy chú tiểu vội vã chạy ra và bất ngờ nhìn thấy một bé trai sơ sinh nằm trên cái nia bên hiên nhà thuốc nam của chùa. Vừa được Thầy bế vào lòng, bé liền ngừng khóc. Lúc đó hơn 21g, trời tối đen như mực. Không ai hay biết chuyện xảy ra trước cổng chùa.

Tiếng khóc trước cổng chùa

Bế bé vào phòng mình, Thầy lặng nghĩ không biết mình và bé có nhân quả, duyên nợ gì từ kiếp trước. Càng nghĩ Thầy càng thương và nhủ lòng sẽ cưu mang bé với hi vọng ngày nào đó cha mẹ quay lại tìm con. Suốt cả đêm Thầy không ngủ được. Thầy sợ bé lạnh, bé đói vì thiếu hơi ấm và sữa mẹ nên chốc chốc lại đun nước pha sữa cho bé bú…

Sáng hôm sau Thầy mời các cán bộ xã đến báo cáo sự việc. Rồi Thầy cho người đi mua tã lót, sữa, phấn… cho bé, đồng thời gửi ngay tin lên báo đài xem có ai nhận con không. Nhìn rốn bé, cán bộ y tế cho biết bé mới 3-4 ngày tuổi. Sau một tháng không tin tức gì, Thầy làm khai sinh cho bé là Phạm Minh Tiến.

Mỗi đêm Thầy thức đến 4-5 lần cho bé uống sữa, quấn tã… Và bé Tiến dần lớn lên khỏe mạnh, kháu khỉnh. Ở chùa nhưng bé không ăn chay. Thầy nhờ người mua thịt cá về làm thêm thức ăn cho bé, vì sợ bé suy dinh dưỡng trong giai đoạn đang lớn nhanh.

Nhưng lúc này lời gièm pha cũng rộ lên. “Tại sao trong chùa lại có đứa bé được Thầy nựng nịu suốt ngày ? Chùa mà lại mua thịt cá ? Chắc nhà sư mới 37 tuổi này đi hoang ở đâu rồi bày chuyện để nuôi con ?…”. Ngôi chùa cô tịch, nằm sâu hút trong vườn điều giờ không còn yên tĩnh với những đồn đại đáng sợ. Họ nói xấu Thầy ngoài đường, ngoài chợ, thậm chí cả ở một số chùa khác. Nhiều phật tử thường xuyên cúng Phật ở chùa Thanh Tâm đã quay lưng với chùa.

Trong lúc đó có một cô gái xinh đẹp cứ đi lại chùa để được gần gũi bé. Thế là những nghi ngờ “sư hổ mang” càng nặng nề hơn. Nó lan ra thậm chí đến tận các địa phương xa xôi. Bao tâm nguyện, nỗ lực xây dựng chùa của Thầy bỗng chốc như khói hương. Nhưng Thầy vẫn lặng lẽ không giải thích, không kêu oan và ngày càng yêu thương bé Tiến hơn !

Vượt qua oan khổ

Rồi chuyện bùng nổ, có đơn gửi lên các cấp chính quyền, họ làm rùm beng, cả công an cũng về chùa làm việc. Có lần trước mặt một Thầy trên tỉnh về họp dân, vài người vẫn chỉ vào Thầy mà nguyền rủa, phỉ nhổ. Thậm chí ngay trong chùa, đồng môn cũng đã bỏ ra đi vì nghi ngờ… Bất chấp nỗi oan khổ, Thầy vẫn hết lòng nuôi nấng bé Tiến.

Nước mắt hối lỗi

Cha mẹ bé Tiến quen nhau từ lúc còn là học sinh và lúc sinh bé vào năm thứ nhất đại học, họ âm thầm bán điện thoại di động để trả viện phí. Người mẹ bị băng huyết phải cấp cứu nhưng vẫn không dám báo gia đình. Người cha đi xe máy chở bé từ TP.HCM về đặt trước cổng chùa, rồi núp nhìn cho đến lúc thấy Thầy bế bé vào. Khi nhận lại con, cả hai đã bật khóc hối lỗi trước con và Thầy.
Nước mắt của Thầy.

Một người biết chuyện cha mẹ bé Tiến vì hoàn cảnh mà gửi con mình lên chùa nên đã báo ông bà nội bé, ông bà đến chùa ngay.

Ngày bé Tiến về gia đình được tổ chức đúng vào lễ Vu lan báo hiếu. Có lẽ đó lễ Vu lan cảm động nhất !. Hơn 1.000 người tới ngôi chùa nhỏ chứng kiến. Ông nội bé Tiến nói lời biết ơn chân thành với Thầy, nhất là nỗi oan Thầy phải gánh. Chỉ thế thôi mà gây xúc động bao người. Lễ Vu lan cũng là lễ giải oan cho Thầy. Nhiều người ngày trước nói xấu Thầy giờ đã bật khóc !. Thầy rơm rớm nước mắt, vừa vui, vừa buồn vì trả bé. Thầy vui khi bé đã được người ruột thịt yêu thương. Nhưng Thầy cũng buồn vì Thầy và bé đã quấn quýt bên nhau như cha con gần hai năm.

Rồi cũng chính Thầy hết lòng giúp làm đám cưới cho cha mẹ bé. Đó là điều kiện Thầy buộc họ phải thực hiện khi nhận con. Thầy lo về sau họ không ở với nhau thì bé sẽ khổ.

Buổi chiều, nắng vàng loang ngoài sân chùa. Thầy xin đón bé Tiến từ nhà ông bà nội về chơi cho đỡ nhớ. Thầy nựng nịu, cõng bé chạy loanh quanh dưới hàng tượng Phật. Bé bi bô, nghịch ngợm đầu Thầy. Tiếng cười hồn nhiên vang vọng sân chùa.

Nhìn hai chiếc bóng quấn quýt bên nhau mà càng hiểu lòng Thầy: “Mỗi người chúng ta đều có thể mang nhân quả, liên kết với nhau từ bao kiếp trước. Hãy lấy tình yêu thương mà bước qua sự khổ đau, oán hận…”.

Câu chuyện trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội, và những tiếng lời bình luận ngợi khen đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: facebook

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: