Bà lão thiện lành

Collage_Fotor1Giữa cuộc sống còn bao điều thị phi, và nhiễu nhương thì thật lành thay vẫn còn hiện diện những con người thiện lành, sống biết yêu thương, chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh hơn mình. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu một trong những câu chuyện về những con người thiện lành như thế.

Chúng tôi đến hẻm 29, đường Lạc Long Quân, KP.3, P.4, TP.Tây Ninh hỏi thăm cụ Tư Màng thì hầu như ai cũng biết. Từ hàng chục năm qua, người dân ở đây đã quá quen với tiếng máy may cọc cạch phát ra từ căn nhà nhỏ của cụ. Những hôm nào vắng tiếng máy may, người dân lại biết ngay là cụ lại mang mền đi tặng người nghèo hoặc bà đang bị ốm.

Bà tự hào khoe, bà có đến 7 người con, đứa nào cũng ổn định, biết yêu thương quan tâm bà. Hiện bà sống cùng đứa con trai út 56 tuổi vẫn chưa lập gia đình, đang làm công quả ở chùa Tòa Thánh. Việc bà dành gần trọn cuộc đời mình để may mền từ thiện đều được các con ủng hộ hết mình.

Bà Màng kể, chiếc máy may đã hơn 40 tuổi và nó đã giúp bà hoàn thiện hàng triệu chiếc mền ấm cho người nghèo ở khắp cả nước. Cái nghề may này được bà học lóm từ con dâu, lúc đầu tập tành cho biết rồi thành quen.

Thấy thợ may thường bỏ đi những mảnh vải thừa, bà thấy tiếc bởi còn nhiều người nghèo, người khốn khó gặp thiên tai, lũ lụt phải co ro trong giá lạnh mà không tìm được mảnh vải đắp. Nghĩ đến đây, bà đem hết số tiền của con cháu cho dưỡng già mua được chiếc máy may và vài bao vải vụn để bắt đầu công việc thầm lặng.

Vải được mua về, bà tuyển lựa, phân loại lớn nhỏ kỹ lưỡng. Buổi tối, bà cắt vải thành những mảnh hình chữ nhật, hình vuông hoặc hình tam giác đều nhau.

Bà cắt gọt vải tỉ mỉ đến từng sợi chỉ nhỏ. Đến sáng, bà lại ngồi lên máy may ráp chúng lại. Mỗi tấm mền rộng 2m, ngang 1,5 m muốn bền, đắp ấm bà may thành 2 lớp được ghép lại từ hàng trăm mảnh vải vụn bé xíu. Để làm được một chiếc mền đẹp, mỗi tấm bà phải tỉ mẩn từ 2-3 ngày và tốn rất nhiều công sức. May xong, bà cắt gọt cho đều, đẹp các góc rồi may đường viền cẩn thận để mền bền, chắc. Sau đó, bà đem mền đi giặt sạch sẽ, ngâm nước xả vải cho thơm, phơi khô rồi bỏ vào bịch nilon để sẵn.

Suốt nhiều năm trời mua vải vụn, một lần các mối bán vải tình cờ biết chuyện bà cụ phải bỏ tiền túi mua vải về may mền tặng cho người nghèo thì tất cả đều cảm động, nên sau đó họ cho người chở vải vụn miễn phí đến tận nhà để bà khỏi phải đi lại cực nhọc. Tiếng tốt về cụ Tư Màng truyền đi xa, số vải vụn được khắp nơi gửi đến cho bà. Trong căn nhà nhỏ của cụ bà 92 tuổi, đâu đâu cũng xuất hiện những bao vải vụn chờ đến lượt được bà làm thành những tấm mền ấm áp gửi đến tay người khốn khó.

Trước đây còn khỏe, mỗi ngày bà may được 1-2 tấm mền. Còn giờ đây, sức khỏe giảm sút nên cứ 2 ngày bà làm được 1 tấm. Cụ Màng nở nụ cười triều mến rồi nói chắc nịch: “Nếu tính thành tiền thì mỗi chiếc mền chắc chỉ đủ để ăn 1 bữa cơm thôi. Người khổ, người khó hơn mình còn nhiều lắm. Mình không có tiền thì góp sức. Chỉ đến khi nào tôi không sống nữa thì tôi mới nghỉ việc”.

Theo cụ, cứ làm được 5-10 cái, bà lại đem đi tặng hoặc ai cần đến nhà xin thì bà mang ra cho. Những khi đau ốm không đi được thì bà gửi Hội Phụ nữ đến trao dùm bà… “Mền đến tay bà con là có thể đắp được ngay vì đã được giặt sạch, thơm tho”, cụ Màng tươi cười nói.

Mỗi tháng, bà dành hơn 200.000 đồng để đóng tiền điện. Tháng nào có lịch đi làm từ thiện nhiều thì tháng đó tiền điện tăng hơn một chút vì bà phải thức khuya hơn để may.

Câu chuyện về bà lão thiện lành như thế đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội, và những tiếng lời bình luận tán thán, ngợi khen đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: thanhnien.vn

Advertisements

2 phản hồi

  1. Trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt, hãy tin tưởng vào tương lai và con người, rồi sẽ tốt đẹp thôi. Những tấm lòng cao cả như bà lão thiện hành sẽ được người đời nhớ đến.

    • Thật mong sao ai cũng sẽ thức tỉnh kịp thời, sống một đời sống thiện lành để có được quả báo tốt đẹp.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: