Vị bác sĩ tốt bụng

0902bacsy1Ước mơ

————

Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hóa. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài "Lớn lên em muốn làm nghề gì?".

Đêm đó, cậu bé đã viết bảy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.

Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo.

Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy "Đến gặp tôi sau giờ học".

Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:

– Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?

– Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?

Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.

– Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.

Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình:

– Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.

Nhiều năm trôi qua, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến một trang trại rộng 200 mẫu để cắm trại. Thật tình cờ, hai thầy trò đã gặp nhau. Cầm tay, thầy nói:

– Này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó.

Nghe thầy nói thế, cậu bé nay đã là ông chủ vội đáp:

– Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình.

————

Giữa cuộc đời còn lắm bao điều thị phi, và nhiễu nhương, thì thật lành thay vẫn còn những con người thiện lương sống biết yêu thương, nâng đỡ những mảnh đời bất hạnh hơn mình. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về một trong những con người thiện lành như vậy.

Thay vì dành thời gian để nghỉ ngơi hay phát triển sự nghiệp cho bản thân thì chàng bác sĩ trẻ này lại dành công sức và cả tiền bạc của mình giúp đỡ những bệnh nhân khó khăn ở vùng sâu vùng xa.

Phương kể: “Có lần mình đến khám bệnh miễn phí cho một gia đình nghèo ở vùng xâu vùng xa, nhưng gia đình từ chối: chúng tôi không khám bệnh đâu, vì khám xong cũng không có tiền mua thuốc…”.

Những câu nói, những hoàn cảnh ấy khiến Phương luôn đau đáu và anh tự nhủ với bản thân rằng ngày nào còn đủ sức, thì anh vẫn sẽ tiếp tục đi đến những nơi cần sự giúp đỡ của mình.

Bác sĩ Đỗ Văn Phương sinh năm 1991 tại huyện Cây Lậy, Tiền Giang. Anh tốt nghiệp 2 chuyên ngành: răng hàm mặt và kỹ thuật hình ảnh của Đại học Y dược TP.HCM. Khác với những bác sĩ trẻ mới ra trường, đa số mọi người sẽ dành toàn bộ thời gian để làm việc tại các bệnh viện và làm thêm tại các phòng khám để ổn định tài chính. Đỗ Phương chọn cho mình một hướng đi riêng, có chút thiệt thòi cho bản thân, nhưng chưa bao giờ khiến anh cảm thấy hối hận.

“Nhiều bạn bè hay bảo tôi là đứa thích lo chuyện bao đồng, cuộc sống của mình còn chưa ổn định mà cứ đi lo cho người dưng. Tôi không quan tâm lắm, vì tôi làm những công việc mà mình cảm thấy vui là được” – Phương chia sẻ.

Từ chối những lời mời từ các phòng khám tư với mức lương cao, Phương vào làm trong một bệnh viện bình dân ở TP.HCM để có thể nghỉ 2 ngày cuối tuần, dành cho công tác thiện nguyện. Phương bảo: “Ba mẹ lúc đầu cũng hơi buồn, vì ai mà chẳng muốn con cái mình có một công việc tốt, thu nhập cao, nhưng rồi dần dần ba mẹ cũng hiểu và ủng hộ, giờ thì chương trình nào tổ chức ở miền Tây thì mẹ đều tham gia rất nhiệt tình” – Phương hào hứng vì luôn có hậu phương ủng hộ.

Bắt đầu tổ chức các chuyến đi khám chữa bệnh và cấp thuốc miễn phí cho người nghèo từ năm cuối đại học, Phương gặp vô vàn những khó khăn. Có rất nhiều thứ cần phải lo cho một chuyến đi thiện nguyện, thế như quan trọng nhất vẫn là đội ngũ y bác sĩ.

Phương cười bảo: “Nhiều khi tôi nghĩ mình giống đa cấp vậy, thay vì trò chuyện với đồng nghiệp thì mình lại gửi nội dung chương trình kêu gọi họ tham gia. Ban đầu thì mọi người chẳng tin tưởng mình nên không nhận lời. Nhưng mình không bỏ cuộc, trong 100 người mình gửi đi thì cũng sẽ có 9 người phản hồi với mình, và dần dần có nhiều bác sĩ tin tưởng và đồng hành cùng mình”.

Phương thường chọn đến những địa phương ở vùng sâu vùng xa hoặc biên giới, hải đảo – những nơi bị hạn chế về công tác y tế để giúp đỡ người dân. Mỗi chuyến thăm khám, sẽ luôn cố gắng có đủ các khoa sau: Nội tổng quát, cơ xương khớp, nhi, ngoại thần kinh, đông y, phụ khoa / nam khoa, tai mũi họng, mắt, tim mạch, răng hàm mặt, cân lâm sàng: siêu âm – đo điện tim.

Sau khi được khám bệnh, người dân sẽ được cấp phát thuốc miễn phí. Ban đầu Phương tự bỏ tiền túi ra để mua thuốc tặng người nghèo, dần dần chương trình được nhiều mạnh thường quân biết đến, nên nguồn thuốc đã dồi dào hơn.

“Nhìn vậy chứ xỉu miết hà. Ngày xưa đi học đi làm thêm còn có tiền dư. Chứ bây giờ đi làm rồi đôi khi lại thiếu nợ, nợ tiền mua thuốc cho chương trình” – Phương hóm hỉnh chia sẻ. Với lịch hoạt động mỗi tháng 1 chương trình đi thăm khám, cộng với áp lực của công việc đôi khiến chàng trai rơi vào trạng thái căng thẳng. “Cũng có đôi lúc mệt quá, tính ngừng lại, nhưng rồi nhớ đến những cái nắm tay, nhưng lời cảm ơn của người dân, và cả sự động viên của những đồng nghiệp, mình lại có thêm động lực để tiếp tục bước trên con đường đã chọn” – Phương nói.

Công việc của một bác sĩ, vốn đã lắm áp lực, nay Phương lại ôm vào mình vô vàn những áp lực khác, thế nhưng chàng trai chẳng bao giờ than thở, anh bảo: “Giúp người bệnh là sứ mệnh của những bác sĩ như tôi. Tiền và công việc là những thứ có thể kiếm được, nhưng sức khoẻ và những trải nghiệm là vô giá”.

Với Phương mỗi chuyến đi là một trải nghiệm, không những giúp được cho người nghèo mà còn đem đến cho bản thân rất nhiều điều thú vị. Phương luôn bảo tôi đừng gọi anh là bác sĩ Phương, nghe nó to tát lắm, cứ gọi anh là Phương.

Câu chuyện trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội, và những tiếng lời bình luận tán thán đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, saostar.vn

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: