Con cái và cha mẹ

2_85197Đèn đỏ

————

Hai người bạn dừng ôtô ở trước đèn đỏ. Người lái xe không nói gì, còn người bạn quay sang thở dài bảo:

– Phí bao nhiêu thời gian vì đèn đỏ! Với chừng ấy thời gian, người ta có thể viết cả một cuốn sách! Bảo sao ai cũng khó chịu khi phải dừng đèn đỏ.

Người lái xe vẫn không nói gì. Người bạn liền đập vào tay:

– Có nghe tớ nói không?

– Không!

– Tại sao hả?

– Vì tớ đang có việc của tớ.

– Cậu đang làm gì? Tớ có thấy cậu đang làm gì đâu?

– Tớ đang chúc may mắn – Người lái xe đáp – Tớ đã quen mỗi lần dừng đèn đỏ, tớ lại nghĩ tới và chúc một người thân hoặc bạn bè được may mắn. Thật là may vì tớ đã có thời gian để chúc cho rất nhiều người may mắn, mà nếu không có những lúc dừng đèn đỏ, hẳn cả ngày bận rộn tớ sẽ chẳng nhớ ra đâu.

————

Cuộc sống hối hả, phải tất bật lo cơm áo gạo tiền, hay mãi mê lo cho các nhu cầu giải trí cá nhân của mình mà các bậc phu huynh có đôi khi lơ là việc chăm lo, dạy dỗ cho con mình, khiến cho các con cảm thấy mình bị bỏ rơi. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu một câu chuyện về một trong những tình cảnh ngang trái như vậy.

Nếu được hỏi về kỷ niệm tuổi thơ đáng nhớ của mình, điều gì sẽ hiện lên trong đầu bạn? Thử nhớ lại nhé. Hồi bé, bạn có thường được bố dạy chơi bóng sau sân nhà? Mẹ có hay ngồi kèm bạn học bài mỗi tối, đương nhiên không quên phục vụ sữa nóng và đồ ăn vặt cho bạn hàng đêm? Gia đình bạn có thường xuyên đi chơi xa, hoặc đơn giản chỉ là cùng nhau nấu nướng một bữa thịnh soạn và quây quần ăn uống rôm rả? Bạn vẫn nhớ như in những tháng ngày tươi đẹp đó chứ?

Giờ hãy quay lại thực tế trước mắt, khi cuộc sống đang dần được lấp đầy bởi công nghệ. Những đứa trẻ của thời đại này sẽ phải học làm quen với những thiết bị lạ lẫm mà người lớn hiếm khi nào rời khỏi tay. Vậy ký ức tuổi thơ của chúng có gì khác? Khái niệm “gia đình” trong mắt một đứa trẻ hiện đại có gì khác thường? Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây và suy ngẫm.

Sau bữa tối, một cô giáo tiểu học bắt đầu chấm bài cho học sinh. Chồng cô ngồi bên cạnh, dán mắt vào màn hình điện thoại di động, cố gắng phá vỡ kỷ lục trò Candy Crush Saga anh đã dày công nghiên cứu cả tháng trời. Bỗng nhiên, bầu không khí yên lặng bị phá vỡ bởi tiếng sụt sịt của người vợ. Thấy mắt cô đang rơm rớm, anh vội quay sang vợ hỏi nhỏ:

“Này em, sao tự dưng lại khóc? Có chuyện gì à?”

Người vợ thổn thức trong nước mắt: “Hôm qua em giao bài tập làm văn cho tụi nhỏ lớp 1, viết về chủ đề “Điều ước của con”… ”

“Anh hiểu rồi, nhưng vì sao em khóc?” – Người chồng tiếp tục gặng hỏi trong khi mắt vẫn không rời khỏi trò chơi đang đến hồi gay cấn.

“Bài văn cuối cùng này đã làm em khóc”.

Không giấu nổi sự tò mò, anh chồng bèn ngẩng mặt lên hỏi đầy ái ngại: “Bài văn của một đứa trẻ con cũng khiến em khóc được sao?”

“Anh nghe này…” – Người vợ chậm rãi đọc, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

“Ước mơ của con là trở thành một chiếc điện thoại di động. Bố mẹ con yêu điện thoại di động lắm. Đến mức con cảm thấy bố mẹ quan tâm đến điện thoại còn hơn quan tâm đến con. Khi bố đi làm về, dù rất mệt mỏi nhưng bố vẫn chỉ ngồi bấm điện thoại di động chứ chẳng nhớ gì đến con. Khi bận bịu việc gì quan trọng, nếu bất chợt có chuông điện thoại reo, bố mẹ sẽ ngay lập tức nhấc máy nghe. Thế nhưng lúc con khóc thì bố mẹ lại chẳng sốt sắng đến thế. Bố mẹ thích chơi trò chơi trên điện thoại di động chứ chẳng muốn chơi cùng con. Khi nói chuyện với ai đó trên điện thoại, bố mẹ cũng chẳng bao giờ thèm nghe con nói gì, cho dù con có chuyện rất quan trọng muốn chia sẻ. Vì thế, con chỉ ước được làm một chiếc điện thoại di động”.

Sững lại vài giây khi nghe xong bài văn, người chồng rụt rè hỏi vợ:

“Trò nào viết bài này vậy em?”

Ngước cặp mắt dâng đầy nước lên nhìn chồng, cô nghẹn ngào:

“Con trai của chúng ta”.

Bạn có giật mình khi đọc câu chuyện này?

Đừng bao giờ để vật chất lấn chiếm thời gian dành cho gia đình và các mối quan hệ quan trọng. Điện thoại di động được sinh ra để khiến cuộc sống trở nên dễ dàng và tiện lợi hơn, chứ không phải để điều khiển và khiến chúng ta phụ thuộc vào nó.

Tuy nhiên, lúc này vẫn chưa quá muộn để bạn gạt bỏ những thứ ngoài lề nhằm cải thiện khoảng thời gian ít ỏi dành cho gia đình mỗi ngày . Hãy nhớ lại ngày trước, khi chúng ta vẫn chưa biết tới điện thoại thông minh, internet hay trò chơi trực tuyến, những thứ vô hình nhưng lại có sức chôn chân bất kỳ ai. Chẳng phải giữa người với người chỉ cần có thế?

Hãy thử bỏ điện thoại xuống một lát. Hãy nói chuyện với những người bạn yêu thương và làm họ cảm thấy được quan tâm thực sự. Bởi lẽ, một chiếc máy vô tri sẽ không bao giờ có thể cho bạn tình yêu như những con người ấy.

Câu chuyện trên đã nhanh chóng lan tỏa rộng khắp trên các trang mạng xã hội và khiến bao người khi đọc thấy đều phải dừng lại đôi lát mà ngẫm nghĩ xem mình có đang rơi vào tình cảnh như vậy hay không.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, Theo Trí Thức Trẻ – baomoi.com

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: