Cậu thiếu niên thiện lành

hc-2267-1478879674-9659-14788834089 ân đức của Cha Mẹ

————

Sinh: người Mẹ phải khó nhọc cưu mang hơn chín tháng, chịu sự đau đớn trong lúc đẩy thai nhi ra khỏi lòng mẹ.

Cúc: Nuôi dưỡng, nâng đỡ, chăm nom, săn sóc hài nhi cả vật chất lẫn tinh thần. Tình cảm rất tự nhiên nhưng gắn bó ân cần, nên khi Cha Mẹ nhìn con thêm hân hoan vui vẻ, bé nhìn Cha Mẹ càng mừng rỡ cười tươi.

Súc: Cho bú mớm, lo sữa nước cháo cơm, chuẩn bị áo xống ấm lạnh theo thời tiết mỗi mùa; trông cho con lần hồi biết cử động, điều hòa và nên vóc nên hình cân đối xinh đẹp.

Dục: Dạy dỗ con thơ động chân cất bước linh hoạt tự nhiên; biết chào kính người lớn, vui với bạn đồng hàng; tập con từ câu nói tiếng cười hồn nhiên vui vẻ. Khi trẻ lớn khôn thì khuyên răng dạy dỗ con chăm ngoan, để tiến bước trên đường đời.

"Dạy con từ thuở còn thơ,
Mong con lanh lợi, mẹ cha yên lòng"

Vũ: Âu yếm, nâng niu, vuốt ve, bế ẵm … để con trẻ vào đời trong tình cảm trìu mến thân thương .

Cố: Chăm nom, thương nhớ, đoái hoài, cố cập con trẻ từ tấm bé đến khi không lớn, lúc ở gần cũng như lúc đi xa :

"Con đi đường xa cách
Cha Mẹ bóng theo hình
Ngày đêm không ngơi nghỉ
Sớm tối dạ nào khuây"

Phúc: Giữ gìn, đùm bọc, che gió, chắn mưa, nhường khô, nằm ướt, hay Cha Me quên mình chống đỡ những bạo lực bất cứ từ đầu đến, để bảo vệ cho con.

Phục: theo khả năng và tâm tính của trẻ mà uốn nắn, dạy dỗ, tìm phương pháp hướng dẫn trẻ vươn lên hợp tình đời lẽ đạo, tránh cho con bị lôi cuốn bởi tiền tài ảo vọng, vật chất và thị hiếu bên ngoài.

Trưởng: Lo lắng tận tình, đầu tư hợp lý, cho con học tập để chuẩn bị dấn thân với đời; cố vấn cho con nên vợ thành chồng xứng hợp với gia phong, thế đạo. Dù không cố chấp vấn đề "môn đăng hộ đối", nhưng vợ chồng so le về tuổi tác, trình độ, sức khỏe và khả năng thu hoạch tiền tài… cũng thiếu đi phần nào hạnh phúc lứa đôi, mà tuổi trẻ thường vì tiếng sét ái tình, làm lu mờ lý trí, khi tỉnh ngộ xem như chén nước đã đổ, khó mà lấy lại đủ!

————

Giữa cuộc đời còn lắm bao điều thị phi, và nhiễu nhương, thì thật lành thay, vẫn còn hiện diện những con người thiện lành, đối xử chân thành với nhau. Sau đây chúng ta hãy cùng xem cách hành xử của một cậu thiếu niên đã khiến cộng đồng mạng không ngớt lời khen ngợi.

Chiều tối 11/11/2016, hình ảnh mảnh giấy có nội dung "Do vô tình nên cháu đâm vào gương ôtô. Cháu xin lỗi ạ. Liên lạc với cháu theo số điện thoại để cháu đền ạ…" dán trên kính ôtô được nhiều diễn đàn chia sẻ, thu hút hàng nghìn lượt like và hàng trăm bình luận. Nhiều người bày tỏ sự cảm kích, khen ngợi hành động trung thực, dám làm dám chịu của người viết "lá thư" này.

Chủ nhân ôtô bị vỡ gương – anh Nguyễn Hữu Trung (bác sĩ Hội Châm cứu Hải Phòng) chia sẻ, trưa cùng ngày anh dự đám giỗ người thân ở ngõ 185 Tôn Đức Thắng, phường An Dương, quận Lê Chân (Hải Phòng). Chiếc xe cá nhân đậu gần cổng trường THPT Trần Nguyên Hãn.

"Ăn xong ra xe thấy gương bên lái bị vỡ, kính xe dán mảnh giấy viết vội cùng số điện thoại, tôi chỉ nghĩ rằng ai đó trêu đùa", anh kể. Tuy nhiên, đến cuối giờ chiều, gọi vào số điện thoại ghi trên giấy anh rất bất ngờ khi biết đó là nam học sinh lớp 10 trường THPT Trần Nguyên Hãn. Cậu học trò nhận trách nhiệm, nói lời xin lỗi và xin đền chiếc gương.

"Nghe cháu thành thực xin lỗi, tôi rất cảm động vì trong xã hội ngày nay không ít người lớn gây hậu quả nhưng không dám nhận lỗi, thậm chí thoái thác trách nhiệm, đổ cho người khác. Đây là hành động dũng cảm, thể hiện em được gia đình và nhà trường giáo dục rất tốt", anh Trung nhận xét.

Chia sẻ với VnExpress, cậu học trò cho hay sau giờ tan trường, em đi xe đạp điện do không chú ý nên va phải gương ôtô. Trong xe không có người, em đứng đợi một lúc vẫn không thấy ai nên để lại mảnh giấy với hy vọng chủ xe liên lạc để có cơ hội xin lỗi và đền bù.

"Chiều cùng ngày, bác chủ xe đã gọi điện, nhưng thật lạ là bác ấy không cáu gắt, cũng không hề bắt đền mà chuyện trò rất vui vẻ, dặn dò lần sau cẩn thận hơn. Trước khi cúp máy bác còn động viên em học tập cho tốt. Trước một người tốt như bác ấy, em thực sự cảm kích và thấy phải có trách nhiệm với bản thân hơn", nam sinh lớp 10 nói.

Câu chuyện trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp các trang mạng xã hội, và những tiếng lời bình luận ngợi khen, tán thán đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, vnexpress.net

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: