Người thầy thiện lương

7581e88db6c9e0.img_Chuyện con vịt

————

Mùa hè, mẹ gửi Andrew về quê chơi với bà ngoại. Được cậu Billy cho một cái giàn thun, Andrew khoái lắm.

Nhưng nhớ lời cậu dặn, nó chỉ dám tập bắn ở trong rừng cây phía sau nhà. Andrew lang thang suốt buổi sáng ở trong rừng, nhưng nó chẳng bắn được chút gì cả. Buồn rầu, Andrew thất thểu về nhà ăn trưa. Vào tới sân, thấy bầy vịt của bà ngoại đang rượt nhau kêu quàn quạc trong sân. Andrew cúi xuống nhặt một hòn sỏi và bắn đại một phát. Chẳng may, viên sỏi trúng ngay giữa đầu một con vịt, nó lăn đùng ra giữa sân, giãy đành đạch mấy cái rồi nằm ngay đơ. Andrew hoảng hốt nhìn quanh: không có ai cả. Nó vội nhặt con vịt và nhét vào trong đống củi. Yên trí với bí mật của mình, Andrew ngồi vào bàn ăn trưa, mà không biết rằng đã có ít nhất một cặp mắt nhìn thấy chuyện xảy ra với con vịt.

Sau bữa ăn trưa, bà ngoại vừa cất đồ ăn dư vào chạn vừa dặn Sally, chị họ của Andrew, con gái chú Billy:

– Bữa nay tới lượt con rửa chén đó.

– Nhưng Andrew nó hứa làm thay con rồi. – Sally vội đáp và nhìn Andrew bằng ánh mắt khiến nó đang đỏ mặt toan cự cãi bỗng đâm ra chột dạ.

– Thật không Andrew? – Bà ngoại hỏi, không quay đầu lại.

– Con à?

Andrew vừa mở mồm thì Sally hích một cái đau điếng vào sườn nó và khẽ thì thầm qua kẽ răng:

– Con vịt. Nhớ không?

– Con nhận lời chị ấy rồi. – Andrew đáp bằng giọng hậm hực.

Ngủ trưa dậy, ông ngoại rủ Andrew và Sally đi câu, nhưng bà ngoại bảo:

– Sally, cháu ở nhà giúp bà nấu nồi xúp cho bữa tối.

– Nhưng Andrew thích ở nhà nấu xúp hơn là đi câu đấy chứ! Bà hỏi nó xem có đúng như vậy không?

Sally trả lời bằng giọng mát mẻ. Andrew toan cãi thì Sally tằng hắng mất tiếng. Nó đành nghẹn ngào trả lời:

– Cháu sẽ ở nhà giúp bà.

Cứ thế, suốt ngày hôm đó, Andrew luôn bị Sally dằn vặt bởi chuyện con vịt.

Tối đến, mệt mỏi, Andrew nằm lăn trên chiếc đi-văng trong phòng khách và ngủ thiếp đi. Lúc nó thức dậy, ai đó đã tắt đèn và phủ trên người nó một tấm chăn. Andrew nằm im, đầu nó nhớ lại chuyện trong ngày. Nhiều lúc nó muốn nói thật với bà ngoại về chuyện con vịt, nhưng nó lại sợ bà ngoại sẽ mách mẹ nó, rồi thì sang năm mẹ nó sẽ không cho nó về chơi với ông bà nữa thì sao? Còn Sally thì quá quắt quá, không biết bao giờ nó mới thoát khỏi bàn tay quái ác của Sally? Biết làm sao đây? Nó chỉ muốn chết quách cho rồi. Andrew thổn thức.

Chợt một bàn tay to mềm của bà ngoại đặt lên vai nó, giọng êm ái của bà ngoại thì thầm:

– Nói đi con. Có điều gì con cứ nói ra cho nhẹ nhõm trong lòng.

– Con vịt… Cháu… Con vịt… – Andrew lắp bắp.

Bà ngoại im lặng. Hít một hơi dài, Andrew nói một mạch:

– Cháu lỡ tay bắn chết một con vịt rồi bà ạ!

– À, ra chuyện con vịt. Lúc đầu thấy thái độ của cháu với Sally bà hơi ngạc nhiên, nhưng bà đã hiểu cả khi lùa bầy vịt vào chuồng và thấy thiếu một con. Nhưng bà muốn chờ cháu tự nói ra. Câu chuyện ngày hôm nay là một bài học cho cháu đó: Che giấu tội lỗi của mình, cháu sẽ không bao giờ có được sự thanh thản và cháu sẽ trở thành sự nô lệ của cái xấu.

————

Giữa cuộc đời còn lắm bao điều thị phi, và nhiễu nhương, thì thật lành thay vẫn còn hiện diện những con người thiện lành, sống biết chia sẻ, biết yêu thương những mãnh đời bất hạnh hơn mình. Sau đây, chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về một người thầy thiện lương đã cống hiến đời mình cho sự nghiệp giáo dục, đem con chữ đến với những mãnh đời còn nhiều gian khó.

Thương xót những đứa trẻ người Xê Đăng đã mồ côi lại bị mất nhà cửa, sau nhiều đêm trăn trở, thầy giáo Đường quyết định đưa các em về trường nuôi ăn học.

Cách đây 3 năm, thầy Lý Văn Đường chuyển về làm hiệu trưởng trường cấp 1 Trà Cang (Nam Trà My, Quảng Nam). Những ngày đầu, ông đến từng lớp học, điểm trường và thấy vắng học sinh. Tìm hiểu nguyên nhân, ông có được câu trả lời đáng buồn – các em nghỉ học vì cha mẹ qua đời.

Thầy Đường kể, mỗi năm xã có nhiều người chết do ăn lá ngón, treo cổ tự tử. Người Xê Đăng quan niệm đó là “cái chết xấu” do con ma rừng bắt. Khi một người qua đời thì dân làng kéo đến đập phá, đốt nhà cửa đuổi ma. Những đứa trẻ mất cha mẹ, giờ không còn nhà ở, đành ở cùng ông bà, anh em, cuộc sống rất khốn khổ. Miếng ăn không đủ, việc các em đến trường càng xa vời.

Chứng kiến những hoàn cảnh ấy, đêm trên đỉnh núi Ngọc Linh lạnh đến tê người vậy mà ông giáo Đường không chợp mắt. Sau nhiều đêm trăn trở, ông quyết định kêu gọi người dân chặt cây, bứt tranh nứa lá dựng ngôi nhà trong khuôn viên trường. Từ một đứa, đến cả chục đứa trẻ mồ côi được ông đưa về. Nhưng tiền ăn lấy đâu ra? Một câu hỏi lớn mà chưa có lời đáp.

Ông giáo Đường đứng ra vận động thầy cô trong trường, bạn bè và bỏ tiền lương mua đồ ăn cho các em. Áo quần, sách vở ông đi kêu gọi các “mạnh thường quân” giúp đỡ. Từ năm 2013 đến nay, 15 em được thầy đưa về nuôi ăn học.

Thầy Đường nhớ tên từng học sinh, cha mẹ chúng qua đời như thế nào. Như bé đang học mẫu giáo thầy mới đón về là Hồ Thị Ngêu. Năm 2014, cha mẹ của bé ở nóc C72, thôn 7, xã Trà Cang ăn lá ngón, để lại 4 đứa trẻ bơ vơ.

“Không thể cầm lòng được, tôi hỏi 4 đứa bé có theo thầy về trường ăn học không. Tôi vừa dứt câu thì các em gật đầu đồng ý, tôi dẫn 4 bé xuống trường ở. Hiện em Hồ Thị Đáy học lớp 6, Hồ Thị Điểu lớp 4, Hồ Văn Nghéo lớp 2 và Hồ Thị Ngêu học mẫu giáo”, thầy Đường bộc bạch.

Hỏi bé Điều ở đây thế nào, bé đáp: “Cha mẹ chết rồi, ở với ông bà ăn cơm muối ớt khổ lắm. Từ ngày ra trường, con và các em bữa ăn có thịt, có cá. Áo quần có người cho mặc, thầy Đường có gì là cho bọn con hết. Thầy thương bọn con lắm”.

Thầy Đường bảo trước đây chưa có chế độ bán trú của Nhà nước hỗ trợ cho học sinh vùng cao, việc đưa các em về trường chăm sóc rất khó khăn. Nhưng nay, khi có chính sách này, hàng tháng các em có một khoản tiền và gạo nên đỡ vất vả. Nhà ở cho học sinh cũng được Nhà nước làm cho. “Mình thêm người thêm chén, bát đũa, nhưng đổi lại những đứa trẻ mồ côi có được miếng ăn, con chữ. Quan trọng là việc mình cân đối bữa ăn thế nào cho phù hợp”, thầy Đường cho hay.

Mới đây, ở nóc Long Chen, thôn 1, xã Trà Cang, có cặp vợ chồng ăn lá ngón qua đời. Biết tin, ông giáo Đường cuốc bộ 4 tiếng đường rừng vận động ông bà cho các cháu ra trường ăn học. Tuy nhiên, hiện mới đưa được em Hồ Thị Bình học lớp 4, còn em Hồ Văn Nhi học mẫu giáo, ông bà ông không cho đi.

“Ở trên nóc gia đình nghèo khổ, ăn uống không đầy đủ, tôi đang cố gắng thuyết phục đưa bé Nhi ra đây ở cùng chị. Bữa cơm sẽ được ăn giống như các em nội trú, phần nữa, Nhi đi học thuận lợi hơn nhiều ở trên nóc. Áo quần, chăn màn tôi kêu gọi mọi người giúp đỡ. Chắc sớm thôi, tôi sẽ thuyết phục đưa bé ra bằng được”, Hiệu trưởng Đường nói.

Ông Nguyễn Văn Bằng, Phó chủ tịch xã Trà Cang cho biết, xã có 7 thôn với 38 nóc nằm trên dãy núi Ngọc Linh. Toàn xã có 905 hộ, với hơn 4.000 nhân khẩu, toàn người Xê Đăng sinh sống, tỷ lệ hộ nghèo trên 80%.

“Việc ăn lá ngón, treo cổ rồi dân làng phá nhà cửa đuổi ma chính quyền vận động, tuyên truyền liên tục. Cứ mỗi lần như vậy, bà con nghe xong thì gật đầu, nhưng sau tái diễn. Nhiều lần thậm chí còn dọa sẽ xử phạt nhưng phép vua thua lệ làng. Họ bất chấp thực hiện luật tục kéo theo nhiều hệ lụy”, ông Bằng phân trần.

Câu chuyện trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng rãi trên các trang mạng xã hội, và những tiếng lời bình luận ngợi khen, tán thán đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, quangnamplus.com

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: