Tình mẫu tử thiêng liêng

yeu-cau-cuoi-cung-cua-nguoi-me-thumbnailTình Thương, Giàu Sang và Thành Đạt

————

Một người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy có 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên phiến đá ở trước sân nhà. Bà không quen biết họ, nhưng với con người tốt bụng, bà lên tiếng nói: "Tôi không quen biết các cụ nhưng chắc là các cụ đang đói bụng lắm, vậy xin mời các cụ vào nhà tôi dùng một chút gì cho ấm bụng nhé… ".

– Ông chủ có ở nhà không thưa bà…. Một cụ cất tiếng ái ngại hỏi.

– Dạ thưa không, nhà tôi đi làm chưa về. Người phụ nữ trả lời.

– Thế thì chúng tôi không thể vào nhà của bà bây giờ được, bà ạ.

Đến chiều khi người chồng đi làm về, người phụ nữ kể lại chuyện cho chồng nghe. Nghe xong người chồng bảo vợ: "Vậy thì bây giờ em hãy ra mời ba cụ ông vào, nói với mấy cụ rằng anh đã về và muốn mời họ vào". Người vợ làm theo ý của chồng, bà bước ra sân mời cả ba cụ cùng vào.

– Rất tiếc thưa bà, cả ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được. Họ đồng thanh đáp.

– Vì sao lại thế thưa các cụ…. Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

Một cụ già bèn đứng dậy từ tốn giải thích:

– Cụ ông này tên là Giàu Sang, còn kia là cụ ông Thành Đạt, và còn lão già đây là Tình Thương. Bây giờ bà hãy vào nhà hỏi ông nhà xem sẽ mời ai trong ba lão chúng tôi vào nhà trước nhé. Người phụ nữ đi vào nhà và kể lại sự việc cho chồng.

– Ồ vậy thì tuyệt quá! Người chồng vui mừng nói.

– "Vậy thì tại sao chúng ta không mời cụ ông Giàu Sang vào trước. Cụ là điềm phước rồi đây, sẽ cho chúng ta nhiều tiền bạc của cải sung túc". Nhưng người vợ lại không đồng ý. "Nếu vậy thì tại sao chúng ta lại không mời cụ Thành Đạt vào trước chứ… Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể. " Hai vợ chồng cứ tranh cãi một lúc mà vẫn chưa đi đến quyết định.

Cô con gái nãy giờ đứng nghe yên lặng ở góc phòng bỗng lên tiếng nhỏ nhẹ: "Ba mẹ ạ, tại sao chúng ta không thử mời ông già Tình Thương vào nhà trước đi. Nhà mình khi ấy sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp, và ông già sẽ cho gia đình chúng ta thật nhiều hạnh phúc. "

– "Có lẽ con gái mình nói đúng". Người chồng suy nghĩ rồi bảo vợ, "Vậy thì em hãy mau ra ngoài mời cụ Tình Thương vào trước đi vậy. "

Người phụ nữ ra ngoài và cất tiếng mời, "Gia đình chúng tôi xin hân hạnh mời cụ Tình Thương làm vị khách mời đầu tiên vào với gia đình của chúng tôi". Cụ già Tình Thương từ tốn đứng dậy và chầm chậm bước vào nhà. Nhưng hai cụ già kia cũng từ từ đứng dậy và bước theo cụ già Tình Thương…

Rất đỗi ngạc nhiên, người phụ nữ bước lại gần hai cụ Giàu Sang và Thành Đạt hỏi:

– "Tại sao hai cụ cũng cùng vào theo… Các cụ đã chẳng nói là cả ba cụ không thể vào nhà cùng một lúc sao". Khi ấy cả hai cụ cùng trả lời: "Nếu bà mời cụ Giàu Sang hay Thành Đạt tôi đây, thì chỉ một trong hai chúng tôi vào nhà được thôi, nhưng vì bà mời cụ ông Tình Thương, nên cả hai chúng tôi cũng sẽ vào theo. Bởi vì ở đâu có Tình Thương thì ở đó sẽ có Giàu Sang và Thành Đạt đó bà ạ".

————

Tình mẹ bao giờ cũng rộng lớn, bao la như đại đương mênh mông, dù cho con cái có phạm phải lỗi lầm, dù cho con cái có thờ ơ, lạnh nhạt với mình, nhưng người mẹ vẫn luôn rộng mở cõi lòng mà bao dung, và trong tâm khảm vẫn mãi đong đầy những cảm tình yêu thương chân thành dành cho con mình. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu một câu chuyện cảm động về tình mẹ.

Hôm nay, bà cảm thấy rất hạnh phúc. Bởi vì rốt cuộc sau 4 năm du học xa cách đứa con trai yêu dấu đã trở về. Để chào đón cậu, bà đã mất cả ngày chỉ để chuẩn bị những món ăn mà cậu yêu thích. Bà cẩn thận dọn dẹp căn phòng của con trai. Kể từ khi đi du học, căn phòng vẫn được giữ y nguyên không hề thay đổi một chút nào. Sau đó bà mặc lên người bộ quần áo mà khi bà sinh nhật 43 tuổi con trai đã mua tặng.

Bà không thể ngủ được suốt 2 ngày liền, vì sắp được gặp mặt con trai nên khiến bà phấn chấn và vui mừng khôn xiết, quên cả việc nghỉ ngơi cho bản thân. Bà cố gắng giữ hơi thở mình cho đến khi được gặp con trai.

Giấy phút đó đã đến, con trai đẩy cửa bước vào. Quá vui mừng bà đưa tay hào hứng muốn ôm lấy con trai vào lòng. Nhưng niềm hạnh phúc của bà đã bị bỏ qua, thay vào đó là biểu hiện khuôn mặt thiếu kiên nhẫn của cậu, cậu đẩy bà ra và chỉ nói một câu cụt ngủn “Con mệt rồi” và đi thẳng vào phòng mình.

Bà có thể hiểu được, chuyến bay có lẽ quá dài đã khiến con trai bé bỏng của bà bị kiệt sức. Nghĩ đến đây, bà nhanh chóng chạy vào nhà bếp, pha một ly nước chanh cho cậu. Tuy nhiên, khi bà bước vào phòng, cậu hét lên: “Mẹ có biết gõ cửa là gì không?”…

Lúc này bà như đóng băng và nhất thời không biết nên nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt cốc nước chanh lên đầu giường và nói: “Con hãy uống cốc nước chanh này đi, nó có thể giúp con làm giảm đau đầu”. Nói rồi bà ngồi xuống bên cạnh con, cậu có một chút khó chịu và quay người vào bên trong. Nhìn thấy con quá mệt mỏi đến nỗi hai mắt đều nhắm vào, bà lại nhẹ nhàng đi ra ngoài và đóng cửa lại.

Cả buổi chiều, bà lục đục chuẩn bị cho bữa tối. Bà đã nấu những món ăn cậu thích nhất. Vậy mà đến lúc gọi cậu dậy để ăn cơm, thì cũng vừa lúc cậu mở cửa ra, cậu ăn mặc tử tế đi ra ngoài. Lúc này trái tim bà như bị rơi xuống đầy chán nản. Cậu nói: “Mẹ ơi, con đi ra ngoài gặp bạn bè, có thể tối về muộn”. Bà lại an ủi bản thân, không sao cả, sau này mẹ con sẽ còn ở với nhau cả đời, còn có thể trò chuyện bất cứ lúc nào.

Nhìn mặt bàn với đủ các món ăn, đột nhiên bà không có cảm giác ngon miệng. Bà đem cất dọn các đồ ăn vào trong tủ lạnh, làm sạch nhà bếp, ngồi xuống ghế và nhìn chằm chằm vào đồng hồ treo tường, chờ đợi con trai trở về nhà.

Đến 4h sáng cậu mới trở về. Bà vẫn đang ngồi bên bàn ăn chờ đợi, vừa kịp định nói chuyện với cậu thì cậu đã đi thẳng vào trong phòng, thậm chí còn không chú ý tới người mẹ thân yêu nhất của mình đang ngồi mệt mỏi nhìn theo. Cậu chỉ dán mắt vào điện thoại, vừa xem vừa cười. Khi nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của con trai, bà cảm thấy rất hạnh phúc và cũng không muốn làm phiền thêm cậu.

Sáng hôm sau, sau khi thức dậy, khi nhìn thấy con trai đang nấu ăn trong nhà bếp, bà đã rất hạnh phúc. Nhìn thấy con trai đã biết tự lo cho mình bữa sáng, bà cảm thấy như mình là người mẹ hạnh phúc nhất trên thế giới. Nhưng khi nghe những lời con trai nói tim bà như bị tan vỡ…

Khuôn mặt của người mẹ ngay lập tức trở nên tái nhợt, chiếc muỗng rơi khỏi tay. Bà nói: “Ý con là sao, con trai yêu dấu của mẹ? Tại sao con lại muốn chuyển đi? Con có rắc rối gì…”, không đợi người mẹ nói xong, cậu đã ngắt lời: “Con biết ngay lại mẹ sẽ không hiểu!”. Sau đó ném bữa sáng của mình xuống đất, bỏ đi và đóng sầm cửa lại.

Bà biết rằng dù bà có làm điều gì chăng nữa thì cũng không thể ngăn cản cậu. Tuy nhiên, bà cũng không muốn cậu sẽ sử dụng số tiền mà bà tiết kiệm cả đời để tiêu vào những thứ không cần thiết. Bà cần phải chuẩn bị cho tương lai của cậu. Sau khi đã sắp xếp các ý tưởng trong đầu, bà đã thực hiện vài cuộc gọi.

Ngày hôm sau trở về nhà, cậu định tìm mẹ để nói về chủ đề này, nhưng không thể tìm thấy bà. Cậu không một chút lo lắng nào, ngược lại, cậu còn cảm thấy rất tức giận. Cậu đi vào phòng của mình, ngồi xuống giường, chán nản. Lúc này bất chợt cậu nhìn thấy mảnh giấy được gấp gọn gàng ở trên giường:

“Con trai thân mến,

Mẹ cảm thấy tiếc vì những việc xảy ra ngày hôm qua, bởi vì mẹ nghĩ rằng mẹ chưa sẵn sàng cho thông điệp này. Mẹ không phải cố ý trở thành một gánh nặng cho con, và mẹ hy vọng phần đời còn lại của mẹ có thể chăm sóc con.

Kể từ khi cha con qua đời, mẹ thường bị xáo động và bất an. Mà con thì không ở bên mẹ, không có ai an ủi mẹ. Cho đến ngày con từ Mỹ trở về, mẹ đã nhìn thấy niềm an ủi của bản thân mình. Nhưng mẹ đã quên rằng, điều này đối với con lại không phải là chủ ý tốt. Thời khắc mà con đưa ra yêu cầu muốn rời đi, mẹ liền nghĩ, đổi lại nếu mẹ chuyển đi thì sẽ như thế nào? Điều này có vẻ là những gì con muốn.

Đối với mẹ mà nói, không có gì quan trọng hơn là việc được nhìn thấy con hạnh phúc. Nhưng đáng tiếc là mẹ đã trở thành lý do khiến con cảm thấy không hài lòng, và mẹ không có cách nào để giải quyết nó. Con cần biết rằng để con được hạnh phúc chính là mục tiêu cuộc sống của mẹ.

Khi con đọc được những dòng này cũng là lúc mẹ đã rời đi.

Mẹ để lại cho con căn nhà mà chính tay bố gây dựng nên, dành cho con. Con hãy chăm sóc bản thân mình tốt, bảo quản ngôi nhà tốt, bởi vì không có gì quý hơn những nụ cười trên khuôn mặt của con, và không gì khiến bố con tự hào hơn – ngôi nhà của ông ấy – vô cùng đáng quý.

Đừng lo lắng về mẹ bởi vì không có một người mẹ nào có thể hạnh phúc hơn mẹ vì có con trong đời!

Luôn luôn yêu thương con…”

Câu chuyện cảm động trên đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp trên các trang mạng xã hội và những tiếng lời bình luận ngợi khen, tán thán cảm tình thiêng liêng mà người mẹ đã dành trọn cho con mình.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, daikynguyenvn.com – Theo Meirihaowen – My My biên dịch

Ảnh: Internet.

————

Mời các bạn vào thăm trang Bồ Tát Quán Thế Âm do mình lập ra – https://www.facebook.com/trangbotatquantheam – Nguyện cầu cho các bạn được sự che chở, hộ trì của Bồ Tát Quán Thế Âm để có được cuộc sống an lành, và hạnh phúc. Nam Mô Bồ Tát Quán Thế Âm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: