Chú chó dũng cảm hy sinh thân mình

choxathanchechanbegaitrongbienluaPhật ở đâu?

————

Thuở xưa, có anh chàng đọc kinh nghe nói về Phật, thích lắm, quyết định đi tìm gặp Ngài bằng được. Anh chàng khăn gói quả mướp ra đi. Sau khi trải qua không biết cơ man nào là núi sông, thành phố, hầm hố gian nguy hiểm trở… Chàng vẫn chưa gặp được Phật giống như hình dạng trong Kinh đã diễn tả.

"Thân Phật sắc vàng, cao một trượng sáu, đầy đủ ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp, hào quang chói sáng. "

Một hôm tại một sườn non, chàng trai tình cờ gặp một cụ già râu tóc bạc phơ, cốt cách siêu phàm, mừng quá, chàng khẩn khoản:

– Thưa cụ, cụ có biết Phật đang ngụ ở đâu không… Xin chỉ dùm cho con với.

Ông lão mĩm cười:

– Ồ! Chỗ nào mà không có Phật… Trên quãng đường vừa qua, chả lẽ con không gặp được Ngài ư…

– Thưa cụ, trên đường đi con đã từng gặp vô số người, nhưng đều là hạng phàm phu tục tử cả. Con chưa từng thấy người nào có được vài tướng tốt như trong kinh đã mô tả về Phật cả.

Ông cụ cười ha hả:

– Cháu ngốc nghếch thật, cháu không biết rằng cái thân đầy đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp đó người Ấn Độ đã đốt thành tro và chia nhau xây tháp thờ cúng cả rồi ư…

– Thưa, thế thì Phật chết rồi sao…

– Hiện giờ Đức Phật đang phân thân ở khắp mọi nơi. Ngài cũng mang thân tốt và xấu như chúng sinh vậy. Con có còn muốn gặp Ngài nữa không…

– Thưa, dù bất cứ với hình dáng nào, nếu đích thật là Ngài thì con vẫn vô cùng khát ngưỡng.

– Vậy thì, để ta mách nước cho con nhé… Con hãy quay về, trên đường về nếu con gặp người nào mang guốc trái ở chân phải, guốc phải ở chân trái thì người đó chính là một hóa thân của Phật. Hãy thừa sự và cúng dường vị Phật ấy như trong kinh đã dạy.

Chàng trai hối hả quay về. Suốt quãng đường dài, chàng không gặp Đức Phật nào mà hình dạng như cụ già diễn tả. Chán nản, chàng đi luôn về nhà. Trời đã khuya, bà mẹ còn chong đèn ngồi đợi con. Nghe tiếng gọi cửa bà mừng quá, quờ quạng tìm đôi guốc rồi chống gậy tất tả ra mở cửa.

Chàng trai thấy mẹ tiều tụy, nước mắt chảy dài trên đôi má nhăn nheo, mang lộn chiếc guốc trái qua chân phải, guốc phải sang chân trái. Chàng ôm chầm lấy mẹ nghẹn ngào: "Ôi Đức Phật yêu quí của con. "

————

Loài vật, người ta thường cho rằng chúng vô tri vô giác, không thể hành xử một cách tình cảm như con người. Thế nhưng, trong thực tế đã có những minh chứng hùng hồn về cách hành xử đầy cảm tình thiện lương của loài vật dành cho con người. Sau đây, chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện có thật về một chú chó đã dũng cảm hy sinh thân mình để giải cứu cho chủ nhân khỏi tình cảnh hiểm nguy.

Cuộc sống của người mẹ trẻ Erika Poremski đã hoàn toàn bị đảo lộn trong tuần qua khi một trận hỏa hoạn thiêu rụi nhà của cô và chú chó cưng tên Polo của cô đã dũng cảm hy sinh thân mình để che chắn cho con gái đầu lòng của cô khỏi biển lửa.

Poremski hôm 19-8 kể lại rằng cô vừa ra khỏi nhà và đang đi bộ về phía ô tô của mình thì đột nhiên cô quay lại và thấy ngôi nhà đã phát cháy và đang chìm trong lửa. Khi đó, bé Viviana (8 tháng tuổi)- con gái cô- và chú chó cưng Polo (6 năm tuổi) vẫn còn kẹt bên trong.

Poremski kể lại với đài CBS: “Tôi đã cố gắng vào trong nhà. Con gái tôi ở ngay phía trên cầu thang, nhưng khói quá mù mịt khiến tôi không thể vượt qua được”. Poremski bị một vài vết bỏng ở tay và mặt do nỗ lực vào bên trong ngôi nhà đang cháy để cứu Viviana và Polo. Trong cơn hoảng loạn và khói mù mịt, Poremski thậm chí không nhìn thấy da của cô bị bỏng khi cô nắm phải tay vịn cầu thang bằng kim loại đang nóng chảy.

Khi gia chủ không thể vào trong nhà và lính cứu hỏa vẫn còn đang trên đường tới giải cứu, chú chó Polo đã dũng cảm ở lại trong phòng ngủ trên lầu nới Viviana đang khóc. Poremski tin rằng lẽ ra Polo đã có thể chạy xuống nhà và ra khỏi cửa từ lâu để đến chỗ an toàn, nhưng chú chó đã lựa chọn ở lại để dùng thân mình che chắn cho Viviana khỏi ngọn lửa.

“Có thể nói Polo là đứa bé đầu tiên của tôi trước khi tôi có Viviana. Nó giống như con tôi vậy. Nó luôn theo chúng tôi đi khắp mọi nơi” – Poremski xúc động chia sẻ.

Tình cảm gắn bó thắm thiết ấy có lẽ đã giải thích cho hành động hy sinh dũng cảm của chú chó Polo để bảo vệ con gái của gia chủ. Polo đã không qua khỏi, còn Viviana vẫn còn sống đến hôm nay nhờ có Polo bảo vệ bên cạnh. Poremski kể rằng khi đội cứu hỏa đến nơi và tiếp cận được bé Viviana, họ thấy chú chó đã chết trong tư thế dùng thân mình bao phủ che chắn cho Viviana, còn bé chỉ bị bỏng ở một tay và một bên sườn, nhưng đang trong tình trạng hiểm nghèo. Các nhân viên y tế đã lập tức sơ cứu ngay tại hiện trường và cứu sống bé.

Điều kỳ lạ là Poremski tin rằng chú chó cưng của cô dường như đã linh cảm trước được tai họa này. Cô kể: “Vào hôm xảy ra vụ cháy, nó hành động kỳ quặc cả ngày hôm đó. Tôi thậm chí còn nói với một người bạn rằng tôi sẽ đưa nó đến bác sĩ thú y. Nó cứ bồn chồn, kêu ăng ẳng và đi theo tôi suốt”.

“Polo và con gái tôi là tất cả những gì tôi có. Tôi đã mất những gì tôi yêu chỉ trong nháy mắt. Tôi cảm thấy như đang đuối nước và không thể thoát ra nổi”- Poremski nghẹn ngào khi nói về chú chó đã mất của cô.

Mất đi chú chó Polo dũng cảm, có lẽ vết thương trong lòng người mẹ trẻ này cần nhiều thời gian để chữa lành.

Ngôi nhà của gia đình Poremski đã tan nát, còn Viviana vẫn đang phải điều trị những vết bỏng khá nặng. Do vậy chiến dịch GoFundMe đã tiến hành vận động gây quỹ để hỗ trợ chi phí điều trị y tế cho bé Viviana. Đến nay, số tiền quỹ mà trang web GoFundMe quyên góp được vào khoảng 17.000 USD, một con số có lẽ sẽ tạm giúp được gia đình người mẹ trẻ này khắc phục những khó khăn tài chính, nhưng vết thương tinh thần trong lòng họ sau sự ra đi của Polo có lẽ phải mất nhiều thời gian hơn để chữa lành.

Câu chuyện đầy cảm động về chú chó dũng cảm đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp trên các trang mạng xã hội, và những tiếng lời bình luận tán thán, ngợi khen đã không ngừng vang vọng lên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, banmaihong.wordpress.com – theo CBS News

Ảnh: Internet.

————

Mời các bạn vào thăm trang Bồ Tát Quán Thế Âm do mình lập ra – https://www.facebook.com/trangbotatquantheam – Nguyện cầu cho các bạn được sự che chở, hộ trì của Bồ Tát Quán Thế Âm để có được cuộc sống an lành, và hạnh phúc. Nam Mô Bồ Tát Quán Thế Âm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: