Vị bác sĩ khả kính

82a2d43f-1464486908Lời tỏ tình không lãng mạn

Gửi con gái,

Dường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc.

Bực bội với đôi mắt một mí "hàng độc" của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là mình nữa.

Đúng là thật dễ để "quyến rũ" một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo.

Bố và mẹ đã yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ý, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có gì đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười "khủng khiếp" của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy.

Mẹ tự ti vì đôi bàn chân của mình, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của mình và thu cả hai chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những tình cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình.

Con có thể phải lòng hai người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong tình yêu, con phải được thật là mình. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu hò hẹn, thì tình thân mật gắn bó lại dựa trên những gì mà những người yêu nhau biết về nhau.

Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con – con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản lòng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái hình ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con.

Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với "tiểu thư" Jones rằng "Anh thích em, như em vẫn vậy". Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu "tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn"? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn một chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi.

Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là hai người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy.

Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi "vũ khí". Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng.

Chúc con được nghe lời-tỏ-tình-không-lãng-mạn: "Anh yêu em như em vẫn vậy!"

Bố của con.

————

Giữa cuộc đời còn lắm bao điều thị phi, và nhiễu nhương, người với người tranh giành đấu đá nhau chỉ vì những lợi lạc riêng tư, ích kỷ. Thế nhưng, thật lành thay, bên cạnh những tình cảnh ngang trái như vậy, vẫn còn hiện diện trong cuộc đời những con người biết hy sinh quyền lợi của bản thân để theo đuổi lý tưởng cao đẹp. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về một người bác sĩ trẻ tuổi, tài năng, và đức độ đã từ chối làm việc trong những bệnh viện lớn của nước ngoài với mức lương hàng chục ngàn đô la để về quê nhà làm việc trong những bệnh viện công với mức lương nhỏ nhiệm hơn rất nhiều lần.

Rằng thì có một người bác sĩ trẻ tuổi nọ, tài năng, và đức độ, được nhiều bệnh viện lớn của nước ngoài chào đón với mức lương lên đến hàng chục ngàn đô la, thế nhưng, người đã bình thản từ chối, người nói rằng người muốn về Việt Nam để cống hiến sức lực cho đất nước dù rằng điều kiện làm việc, lương bổng tại quê nhà không sao có thể sánh bằng với nước Mỹ, nơi mà người đã chuyển sang định cư từ tấm bé, nhưng lành thay, cha mẹ người vẫn nuôi dạy người một cách khéo léo khiến cho người vẫn giữ được tình yêu quê hương đất nước Việt Nam. Thế nên, ngày mà người thưa chuyện với cha mẹ mình về nguyện vọng được về quê nhà làm việc, cha mẹ người đã từ tốn bảo rằng: "Con thích làm việc ở đâu thì con ở đó, miễn là nơi đó con cảm thấy vui. Ba mẹ luôn ủng hộ con". Và vào tháng 7-2015, người từ Mỹ về Việt Nam. Trước khi quyết định chọn bệnh viện nào để nộp hồ sơ xin việc, người tự chạy xe máy đến nhiều bệnh viện trong thành phố Hồ Chí Minh, “đóng vai” người bệnh để quan sát cách tiếp nhận, phục vụ của từng bệnh viện. Nhận thấy Bệnh viện quận Gò Vấp coi trọng bệnh nhân, lại gần nhà bà nội người nên người nộp đơn xin việc. Buổi sáng hôm ấy, nộp xong hồ sơ người chạy xe về ngay vì nghĩ phải chờ một thời gian nữa mới được gọi. Thật không ngờ, đang trên đường chạy xe về nhà thì giám đốc bệnh viện gọi điện bảo quay lại phỏng vấn. Gặp người, giám đốc bệnh viện, tỏ vẻ ngạc nhiên và hỏi đi hỏi lại: “Tại sao em lại xin về đây?”. Giám đốc chia sẻ về thu nhập tại các bệnh viện công không bằng các bệnh viện tư và càng chênh lệch rất nhiều so với bác sĩ làm việc tại Mỹ. Lúc đó người trả lời: “Em đi làm chỉ vì yêu thích công việc. Em không đặt nặng về lương. Em nghĩ đủ sống là được rồi”. Từ ngày đi làm, người dành nhiều thời gian ở trong bệnh viện. Những ngày không phải trực nhưng nếu thấy “nhớ” bệnh viện, người lại đến khoa cấp cứu tự nguyện phục vụ bệnh nhân. 7g sáng mới bắt đầu giao ca nhưng nếu đến ca trực, người luôn có mặt từ lúc 6g30. Người bảo bác sĩ trực ca đêm rất mệt, nếu có bệnh nhân nhập viện lúc 6g55 sẽ phải ở lại thêm để tiếp nhận bệnh nhân, chưa kể bệnh nhân mới được bác sĩ này tiếp nhận đã thay ngay một bác sĩ khác.

Các bệnh nhân đến khoa cấp cứu Bệnh viện quận Gò Vấp đều cảm nhận được ở người một bác sĩ rất ân cần, nhẹ nhàng và tận tụy với bệnh nhân. Khi hỏi bệnh những bệnh nhân lớn tuổi hơn, người luôn bắt đầu bằng từ “Thưa…” rất lễ phép. Hôm đó có một nam bệnh nhân bị chấn thương được đưa vào cấp cứu. Sau khi được bác sĩ kê toa thuốc, bệnh nhân phải đi đóng viện phí nhưng không có thân nhân đi cùng. Lúc đó công việc không quá bận, các điều dưỡng lại đang làm những việc khác nên bác sĩ Minh đã đẩy xe lăn đưa bệnh nhân đi đóng tiền. Gặp những bệnh nhân già yếu khác, dù đã được chỉ đường nhưng vẫn không biết cách đi, người đã dẫn họ tới tận các khoa phòng. Những bệnh nhân này rất ngạc nhiên và khi hiểu ra họ đã rất cảm động. Về quê hương làm việc, người nhận ra một vấn đề đang còn thiếu sót tại Việt Nam. Đó là khoảng cách rất xa giữa bác sĩ và bệnh nhân, nhất là những bệnh nhân yếu kém về tài chính, trình độ. Người quan niệm dù bệnh nhân là người như thế nào thì bác sĩ cũng phải luôn coi bệnh nhân là trên hết. Theo người, mỗi bệnh nhân đều để lại cho bác sĩ một ký ức, một kinh nghiệm trong nghề nghiệp và chính bệnh nhân đã giúp bác sĩ nâng cao được tay nghề. Càng tiếp xúc với bệnh nhân ở quê hương, người càng cảm thấy thương nên làm được việc gì giúp bệnh nhân là người làm ngay. Câu chuyện về một vị bác sĩ như người đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp trên các trang mạng xã hội. Và thế là những tiếng lời tán thán, ngợi khen đã lần hồi vang vọng lên. Mọi người ấy nấy khi hay biết có một vị bác sĩ như vậy đều cảm thấy vui trong lòng, cảm thấy bản thân mình cần nên học hỏi theo tấm gương của người, sống biết gạt qua một bên cái tôi vị kỷ để trải lòng yêu thương nhiều hơn đến khắp mọi người xung quanh, ngõ hầu để có được một cuộc đời hạnh phúc, và bình yên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, banmaihong.wordpress.com

Ảnh: Internet.

————

Mời các bạn vào thăm trang Bồ Tát Quán Thế Âm do mình lập ra – https://www.facebook.com/trangbotatquantheam – Nguyện cầu cho các bạn được sự che chở, hộ trì của Bồ Tát Quán Thế Âm để có được cuộc sống an lành, và hạnh phúc. Nam Mô Bồ Tát Quán Thế Âm.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: