Đức hy sinh của người mẹ

Collage_Fotor tmCát mang niềm vui đến

Cô bé đó mới 6 tuổi khi tôi gặp cô ở bãi biển gần nhà.

Tôi lái xe tới bãi biển mỗi khi cảm thấy khó chịu hoặc mệt mỏi. Một lần, cô bé đang ngồi xây lâu đài trên cát hay cái gì đó, bỗng ngẩng lên mắt cô bé xanh như màu biển: “Chào chú” Tôi gật đầu, không muốn bị một đứa trẻ làm phiền “Cháu đang xây đây này!” – cô bé nói tiếp.

“Chú thấy rồi! cháu xây gì vậy…” – Tôi hỏi, dù chẳng quan tâm.

“Cháu có biết đâu, cháu chỉ thích cảm thấy cát thôi!”

Nghe có vẻ hay đấy! Tôi liền cởi giày đi đất và cảm nhận được cát dưới chân.

“Đó là niềm vui đấy!” Cô bé nói “Mẹ cháu bảo cát mang niềm vui đến”.

Tạm biệt niềm vui, quay lại với nỗi buồn. Tôi rất thất vọng, cuộc sống của tôi đang mất cân bằng.

“Tên chú là gì…” Con bé này đúng là không chịu tha cho người ta! Tôi phải đáp “Robert Peterson”.

“Cháu là Wendy, cháu 6 tuổi!”.

“Ừ! Chào Wendy”.

“Chú vui tính thật!” Cô bé cười.

“Lần sau chú lại đến đây nhé, chú sẽ vui cho xem”.

Những ngày và tuần sau đó tôi bận rộn với nhiều việc khác, họp hành, bạn bè và mẹ tôi ốm. Đau đầu và mệt mòi. Một buổi sáng tội tự thấy mình cần có lại cảm giác của cát. Bờ biển không thay đổi đang chờ tôi.

“Chào chú!” Cô bé cũng có mặt ở đó.

“Chú có muốn chơi cát không…”

“Cháu nghĩ gì thế…” Tôi hỏi, hơi khó chịu vì cứ bị làm phiền.

“Cháu không biết”.

“Cháu sống ở đâu…”.

“Đằng kia ạ!” Cô bé chỉ tay về phía những nhà nghỉ mùa hè.

“Lạ thật!” Tôi nghĩ – vì bây giờ là mùa đông.

“Thế cháu không đến trường à…”.

“Không ạ, mẹ nói cháu đang đi nghỉ”.

Sau khi nói chuyện với cô bé tôi ra về. Wendy nói cô bé rất vui, và đúng là tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Ba tuần sau đó, tôi lại đến bãi biển trong tâm trạng tồi tệ, thậm chí không muốn chào Wendy. Tôi nghĩ nếu tôi gặp mẹ cô bé, tôi sẽ bảo bà ấy giữ cô bé ở nhà cho tôi nhờ.

“Hôm nay chú muốn ở một mình” Tôi nói ngay khi Wendy thấy tôi và chạy lại gần.

“Tại sao ạ…” mặt cô bé có vẻ tái xanh. Tôi quay sang gào lên “Mẹ chú mất rồi!”.

“Ôi” Wendy lẩm bẩm “Thế thì hôm nay là một ngày xấu!”.

“Đúng, cả hôm qua và hôm kia và …thôi cháu đi đi!”.

“Điều đó có buồn không ạ” Wendy vẫn hỏi.

“Cái gì có buồn không…” Tôi nổi cáu với cô bé.

“Khi mẹ chú mất ấy!”.

“Tất nhiên là có chứ!” Tôi thở dài, đứng dậy ra về.

Một tháng sau tôi mới quay lại bãi biển, cô bé không ở đó. Cảm thấy xấu hổ và tự thừa nhận là tôi rất nhớ cô bé, tôi đi về phía mấy cái nhà nghỉ. Sau khi hỏi được nơi cô bé ở, tôi gõ cửa và một phụ nữ ra mở cửa.

“Chào chị!” Tôi nói.

“Tôi là Peterson. Bé Wendy đâu rồi ạ…”

“Anh Peterson, mời vào. Wendy hay nhắc đến anh. Tôi sợ rằng nó làm phiền anh, xin lỗi anh.”

“Không ạ! Wendy là một cô bé tuyệt vời”.

“Tuần trước Wendy mất rồi anh Peterson ạ. Nó bị bệnh bạch cầu. Chắc nó không nói với anh”.

Quá hụt hẫng, tôi phải tìm ngay một cái ghế để ngồi xuống. Tôi phải cố gắng để thở.

“Nó rất thích bãi biển này nên tôi đưa nó đến đây. Nó khỏe lên, và nói là nó đã có những ngày vui vẻ. Nhưng vài tuần trước, nó đã nói có một ngày xấu và từ hôm ấy suy sụp rất nhanh”.

Giọng người phụ nữ chùng xuống "Nó có gửi lại một bức tranh cho anh, để tôi đi tìm”.

Người phụ nữ đưa cho tôi một chiếc phong bì nhỏ, ở ngoài viết chữ: "Gửi chú Peterson” bằng nét chữ trẻ con. Bên trong là một bức tranh: bãi biển, trời xanh và cát. Dưới bức tranh có viết “Cát mang niềm vui cho chú!”.

Tôi khóc. Tôi nắm lấy tay mẹ Wendy nói “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!” và chúng tôi cùng khóc.

Bức tranh nhỏ quí giá ấy bây giờ đã được lồng vào khung và treo trong phòng tôi. Sáu từ mà Wendy viết trong bức tranh – mỗi từ như một năm tuổi của cô bé – luôn nhắc nhở tôi bình tĩnh và luôn động viên tôi. Một món quà từ cô bé mắt màu xanh biển và tóc màu cát đã dạy tôi biết coi trọng thời gian của cuộc sống và biết nhận thấy sự yêu thương.

————

Có người mẹ sẵn sàng vì lợi ích của bản thân mà phá bỏ thai nhi đang mang trong mình, thật là đáng thương cảm thay, và cũng đáng trách thay. Thế nhưng, lành thay, trên cuộc đời này vẫn còn hiện diện những người mẹ sẵn sàng hy sinh cả tính mạng của bản thân để được nghe tiếng con khóc chào đời. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu một câu chuyện có thật về một người mẹ có tấm lòng cao đẹp như thế.

Rằng thì có một người mẹ nọ, trong hững tháng đầu của thai kỳ, người cảm thấy trong người rất mệt mỏi, nhiều khi đi làm về chỉ muốn nằm vật một chỗ, nhưng nghĩ đó là biểu hiện của việc mang thai đem lại. Cơn mệt mỏi chưa hết, lại đến những lần chảy máu cam. Có điều đây không giống như những lần chảy máu cam bình thường, người bị chảy nhiều, người mệt muốn ngất xỉu.Số lần chảy máu cam quá nhiều, người bảo chồng đưa vào viện khám. Bác sỹ kết luận có khối u trong mũi. Người cũng chỉ hình dung đó là một khối u phải tiến hành cắt bỏ. Vì đang mang bầu nên chị không uống bất cứ loại thuốc nào ảnh hưởng đến sức khỏe thai nhi.Chưa dừng lại ở đó, đầu người cũng đau như búa bổ. Càng ngày người thấy sức khỏe càng yếu. Gia đình thấy vậy đưa người vào bệnh viện khám. Cầm trên tay tờ giấy kết quả kết luận người bị ung thư vòm họng giai đoạn cuối, chồng người quyết định giữ kín. Thế nhưng, cuối cùng mọi người trong gia đình cũng không thể giấu được người. Lúc đó gia đình, bác sỹ khuyên người phá thai để chữa bệnh. Ngay cả chồng người cũng nói phải giữ lại mạng sống, chữa khỏe rồi sinh con sau. Vậy mà người thẳng thắn đưa ra quyết định từ chối mọi phương pháp điều chị để giữ lại đứa con. “Lúc đó tôi chỉ nghĩ bệnh thì đã giai đoạn cuối rồi, chữa chắc gì đã khỏi, mà khỏi chắc cũng còn sức mà sinh con. Con mình sao nói bỏ là bỏ được, tôi khát khao được làm mẹ”, người cho hay. Trước những lời nói chắc nịch, đầy bản lĩnh của người, người thân chỉ còn cách nuốt nước mắt vào trong, động viên người cố gắng. Nói thì nhẹ tênh vậy, nhưng khoảng thời gian mang bầu đối diện với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối, không thuốc thang, không xạ trị là quá kinh khủng. Bệnh bắt đầu có biểu hiện đầu đau như búa bổ, người hầu như không ăn được gì, ăn được miếng nào thì nôn ra hết.

Đau đớn không chịu được, người đến viện khám, bác sỹ kê cho loại thuốc giảm đau không ảnh hưởng đến sức khỏe thai nhi. Sức khỏe suy kiệt, giờ đây người chỉ nằm một chỗ, ngày truyền 3 lọ dịch. Mang thai đến tuần thứ 32 đi siêu âm thì thai chỉ được 1,5 kg, chưa thể cho ra đời bởi còn quá nhỏ. Căn bệnh ung thư đã ảnh hưởng đến dây thần kinh thị giác khiến người bị mù một bên mắt. Bệnh tình ngày càng chuyển biến xấu, người sợ hãi con sẽ ra đi theo mình khi chưa được sinh ra. Mong mỏi tột cùng của người phụ nữ bất hạnh lúc này đơn giản chỉ là ăn không bị nôn để con có thể được 2 kg, ra đời có khả năng nuôi sống. Đến tháng thứ 9 của thai kỳ, bác sỹ tiêm thuốc tê để mổ con ra cũng là lúc đôi mắt chị vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng. Mơ ước nhìn mặt con một lần không thành hiện thực. Lúc lọt lòng, con gái chị nặng 2,1 kg, nuôi hoàn toàn bằng sữa ngoài bởi khi sinh con xong người mẹ trẻ phải nhập viện điều trị ngay. Giờ đây, ôm đứa con hai tuổi rưỡi, người nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc, dịu dàng thơm má con trong sự hạnh phúc. Bé gái có làn da trắng mịn giống mẹ. Không còn vẻ nhanh nhẹn, rạng rỡ, di chứng của bệnh tật để lại nhìn chị có vẻ dại khờ. Nhưng đôi mắt nhìn vạn vật bằng màu đen đặc ấy vẫn sáng lên niềm hạnh phúc khi ôm cô con gái nhỏ. Khi các phóng viên tìm đến hỏi người có hối hận về quyết định của mình, người nói chắc nịch: “Tôi chưa bao giờ hối hận về việc giữ lại con. Nếu ra đi thì cũng có con gái tôi đại diện cho hình ảnh của tôi. Với tôi, con gái giờ đây chính là đôi mắt”. Câu chuyện của người sau đó đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp trên các trang mạng xã hội, và những tiếng lời tán thán, ngưỡng mộ, khâm phục nghị lực sống, và đức tính hy sinh của người đã không ngừng vang vọng lên. Người thật là một tấm gương sáng cho mọi người noi theo học hỏi, một con người đã biết gạt qua một bên cái tôi vị kỷ của mình để sống vì người khác.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, giaoducthoidai.vn

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: