Vươn đến tương lai

vuondentuonglaiChim tu hú và hai nhà vua

Khi chim ưng làm vua rất thích nghe bầy chim thổi sáo. Ngày hội nhạc, chim ưng cho môt ngàn con chim cùng thổi sáo chung một lúc. Trog một ngàn con chim đó có Tu hú là không biết thổi, nhưng cũng cứ dự phần vào để kiếm miếng ăn vua cho.

Khi chim ưng thôi giữ chức, chim Phượng hoàng được lên thay. Vua mới này cũng rất thích nghe thổi sáo, nhưng lại chỉ muốn nghe tiếng thổi của từng cây sáo một. Tu hú biết mình sắp bị lộ liền xin ra khỏi ban nhạc. Chim Hạc là nhạc trưởng thấy thế hỏi:

– Vì sao đang làm ăn khá thế mà xin nghỉ?

Tu hú đáp:

– Làm ăn chung thì dựa dẫm nhau được chứ làm ăn riêng thì biết dựa vào ai?

————

Chiến tranh, dù diễn ra với bất kỳ lý do nào, cũng đều đem đến những mất mất không đáng có về người và của, khiến cuộc sống của đại đa số người dân lâm vào tình cảnh gian khó. Và khi chiến tranh đã trôi qua, thời gian thắm thoát vụt nhanh, cả hai bên tham gia chiến trận ngày nào, giờ lại cùng bắt tay nhau, cùng hướng đến những giá trị chân, thiện, mỹ.

Sau đây, chúng ta hãy cùng tìm hiểu về một mối quan hệ đặc biệt giữa Việt Nam và Hàn Quốc, hai quốc gia đã từng đối đầu nhau trên chiến trường, và sau khi chiến tranh trôi qua, năm mươi năm sau, cả hai nước đã từng bước thiết lập mối quan hệ hợp tác hữu nghị, đôi bên cùng có lợi, cùng hướng tới những giá trị tốt đẹp. Để kỷ niệm, để tưởng nhớ đến những ngày tháng quá khứ, ngõ hầu nhắc nhở con cháu mai sau hãy gạt qua tất cả những thù hằn, để cùng nhau dựng xây nền hòa bình, an lạc cho cả hai dân tộc, quỹ hòa bình Hàn – Việt đã ra mắt tượng "Pieta Việt Nam – Lời ru cuối cùng" nhằm kỷ niệm 41 năm ngày kết thúc chiến tranh ở Việt Nam (30/4/1975-30/42016), đồng thời kêu gọi Chính phủ Hàn Quốc có trách nhiệm đối với vấn đề chiến tranh Việt Nam. Tượng được tạc bởi hai nghệ sĩ Kim Seo Kyung và Kim Eun Sung. Đây là hai tác giả của bức tượng "Thiếu nữ hòa bình" – tác phẩm tưởng nhớ đến những nạn nhân bị bắt làm nô lệ tình dục cho quân đội Nhật ở Thế chiến thứ 2. Bức tượng "Pieta Việt Nam – Lời ru cuối cùng" tạc hình ảnh người mẹ đang ôm đứa con bé bỏng vào lòng, hai mắt của đứa bé đang khép hờ như chực chờ chìm vào giấc ngủ, đôi bàn tay bé nhỏ của đức bé nắm lại tròn xoe trông thật đáng yêu. Bức tượng được tạc nên để tưởng nhớ đến những người phụ nữ đã chết trong chiến tranh, tưởng nhớ những đức trẻ mới được sinh ra, chưa được đặt tên đã phải từ giã cõi đời bởi chiến tranh loạn lạc cách nay năm mươi năm, khi ấy, vào đầu tháng 12/1966, quân đội Hàn Quốc đã thực hiện cuộc thảm sát làm hơn 400 người chết tại xã Bình Hòa, huyện Bình Sơn, tỉnh Quãng Ngãi (269 phụ nữ, 104 người già, và 174 trẻ em đã thiệt mạng trong cuộc thảm sát).

Bức tượng có chiều cao 150 cm, cân nặng 150 kg, chiều sâu rộng 70 cm, riêng phần đá làm chân đế nặng đến 450 kg. Tượng được đặt ở đảo Jeju của Hàn Quốc, ở Việt Nam tượng sẽ được đặt tại xã Bình Hòa, huyện Bình Sơn, tỉnh Quãng Ngãi. Cũng tại địa phương này, năm 1990, chính quyền địa phương đã cho dựng tấm bia tưởng niệm tại hố bom Truông Đình với chiều cao 2m, rộng 3m. Thông tin về sự hiện diện của một bức tượng tưởng niệm như thế chẳng mấy chốc đã được lan truyền rộng khắp trên các trang mạng xã hội. Và những tiếng lời bình luận đã vang vọng lên. Người thì bảo rằng cần tuyên truyền cho mọi người hay biết, tin vào luật nhân quả, vào luân hồi tái sinh, làm lành được hưởng quả lành, làm ác sẽ gặt quả đắng cay, khi người ta có niềm tin như vậy thì người ta sẽ không còn dám gây nên những điều tội lỗi, gây nên những cuộc chiến tranh tang thương, và đẫm máu. Người thì cho rằng cần đưa thiền vào trong trường học để dạy cho những người chủ tương lai của đất nước biết cách làm chủ cảm xúc của bản thân, biết rộng mở tấm lòng từ bi hỷ xả, yêu thương mọi người xung quanh, biết chia sẻ, đồng cảm với nỗi niềm khổ đau của người khác, khi đó, đất nước trong tương lai sẽ có được những nhà lãnh đạo vừa tài năng, vừa đức độ, chiến tranh sẽ không dễ gì xảy ra khi người ta sống với chánh niệm, tỉnh giác. Những tiếng lời bình luận là như vậy, hy vọng rằng khi hay biết những tình cảnh như thế, người ta sẽ đổi thay thái độ, và cách hành xử để có được một cuộc sống bình yên, và hạnh phúc hơn.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, vnexpress.net

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: