Chiến thắng bệnh tật

Collage_FotorMất búa

Có một anh chàng tiều phu làm mất cây búa, anh ta nghi ngờ cậu bé nhà hàng xóm ăn cắp. Cho nên mỗi cử chỉ đi đứng của cậu bé anh ta đều nghĩ rằng đó là cử chỉ ăn cắp. Nhìn thấy những biểu hiện trên nét mặt của cậu bé, anh ta cũng cho đó là nét mặt của kẻ ăn cắp. Nghe cậu bé nói chuyện cũng cho là giọng nói của kẻ ăn cắp. Nhất cử nhất động của cậu bé đều giống kẻ ăn cắp búa của anh ta.

Rồi một hôm sau, anh ta lên núi tìm thấy lại cây búa của mình bỏ quên trên trên gò đất. Từ đó, anh ta nhìn mọi cử chỉ và hành động của cậu bé nhà hàng xóm không giống kẻ ăn cắp như trước đây anh vẫn nghĩ nữa.

————

Bệnh tật, đau yếu, khi lâm vào tình cảnh như vậy, con người ta sẽ có những phản ứng khác nhau. Có người thì suy sụp tinh thần, không còn thiết ăn uống ngủ nghỉ và làm việc. Có người ngược lại đã mạnh mẽ vực dậy tinh thần mình, quyết tâm vượt qua sự chi phối của bệnh tình để rồi có được một cuộc đời đầy ý nghĩa. Sau đây chúng ta hãy cùng tìm hiểu câu chuyện về một cô gái đã vượt qua bệnh tật, trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều người.

Rằng thì có một cô gái nọ, rất thích chơi thể thao, nhất là môn đá bóng. Vào một ngày kia, khi đang chơi đá bóng với nhóm bạn, cô bỗng dưng ngã lăn xuống đất. Mọi người khi ấy ai nấy cũng đều hốt hoảng, lo lắng cho cô. Và thật chẳng lành thay, sau đó, cô đã được các bác sĩ chuẩn đoán mắc phải bệnh đa xơ cứng, và căn bệnh đang lan tới hệ thần kinh của cô, gây ra những rối loạn trong vận động cơ bắp. Khi hay biết bệnh tình như thế, cô đã tỏ ra chán chường, đã khóc, đã buồn tủi, than thân trách phận. Nhưng sau đó, thật lành thay, cô đã vượt qua được chính mình, cô không còn nhốt mình trong phòng kín mà khóc than, cô quyết tâm sẽ quay trở lại niềm đam mê chơi thể thao của mình. Cô nhận ra rằng giờ đây mình không còn có thể chơi đá bóng được nữa, nhưng mình sẽ thử sức ở môn chạy bộ xem sao. Nghĩ sao, làm vậy, cô và huấn luyện viên của mình đã cùng nhau luyện tập. Cô chạy sáu ngày một tuần, đến những sáu mươi lăm km, có khi cô chạy trong nhà thi đấu, có khi chạy ngoài đường phố, có khi chạy ở sân vận động ngoài trời. Và một điều trở ngại đã xảy đến với cô, đó là mỗi khi cô chạy hơn một km, cô bắt đầu không còn cảm giác nơi hai chân của mình, khi đó, hai chân của cô cứ chạy, và cứ chạy mãi, huấn luyện viên của cô lúc này đây, chính là người giúp dừng cô lại. Cô xem huấn luyện viên như là người cha đỡ đầu của mình. Bởi chính ông đã rèn luyện, giúp cho cô đạt được nhiều kết quả khả quan. Từ vị trí một người chạy chậm nhất trong đội bóng thuở trước, với sự kiên trì luyện tập, cô đã trở thành người chạy nhanh nhất tiểu bang, và lần hồi đứng vào hàng ngũ những vận động viên chạy nhanh nhất Hoa Kỳ.

Cô đã đạt được nhiều thành tích đáng nể. Như: vô địch giải chạy Bắc Carolina cho hạng nữ 4A NCHSAA năm 2013, phá kỷ lục chạy 5K trường Mount Tabor với thành tích 17:36, lập kỷ lục chạy 5K Bắc Carolina với thành tích 17:22 tháng 11 trong giải Foot Locker South Regional (Kỷ lục nữ nhanh nhất trong lịch sử giải chạy dành cho vận động viên nữ tự do), đứng thứ 21 trên toàn nước Mỹ sau khi vô địch giải chạy 3.200 mét với thành tích 10:43. Câu chuyện về sự vượt qua chính mình của cô sau đó đã nhanh chóng được lan truyền rộng khắp trên các trang mạng xã hội. Và thế là những tiếng lời bình luận bắt đầu vang vọng lên. Người thì cất lên tiếng lời tán thán, khâm phục ý chí, và nghị lực phi thường của cô. Người thì cảm ơn cô đã giúp tiếp thêm ý chí cho bản thân họ vượt qua bệnh tật, bởi trước khi biết đến câu chuyện của cô, họ cũng đã vô cùng tuyệt vọng với căn bệnh của mình, nhưng lành thay, khi tỏ hay sự tình của cô, họ đã nhìn nhận lại bản thân mình, và giật mình thức tỉnh nhận ra mình cần phải mạnh mẽ hơn, phải sống yêu đời, lạc quan hơn thì mới có thể chiến thắng bệnh tật. Lại có người nói vui với cô rằng, nhờ cô mà họ tích cực tập luyện thể dục thể thao hơn, dù họ biết rằng mỗi ngày chỉ cần dành ra mười lăm phút chạy bộ là đã có được một cơ thể khỏe mạnh, một tinh thần minh mẫn, sảng khoái, thế nhưng, họ vẫn lười biếng, ngại tập thể dục, nhưng từ khi hay biết câu chuyện của cô, họ như được tiếp thêm niềm cảm hứng để năng tập thể dục thể thao hơn. Những tiếng lời bình luận là như vậy, hy vọng rằng khi hay biết câu chuyện của cô gái đầy nghị lực, người ta sẽ đổi thay thái độ, và cách hành xử để có được một cuộc sống bình yên, và hạnh phúc hơn.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta có thể lùi về một góc chuyển sang theo dõi hơi thở vào ra một cách tự nhiên nơi mũi, đừng bận tâm đến chúng, hoặc chúng ta có thể chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, daikynguyenvn.com

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: