Sau cơn bỉ cực tới hồi thái lai

sauconbicucdenhoithailaiChỉ có một người thôi

Người đến dự đám cưới khá đông. Ông hàng xóm gọi bác làm công đến và bảo:

– Này, anh đi xem xem có bao nhiêu người đến dự đám cưới bên ấy.

Bác làm công ra đi. Bác để lên ngưỡng cửa một khúc gỗ và ngồi lên bờ tường đợi khách khứa ra khỏi nhà. Họ bắt đầu ra về. Ai đi ra cũng vấp phải khúc gỗ, văng lên chửi và lại tiếp tục đi. Chỉ có một bà lão vấp phải khúc gỗ, liền quay lại đẩy khúc gỗ sang bên.

Bác làm công trở về gặp người chủ.

Người chủ hỏi:

– Ở bên ấy có nhiều người không?

Bác làm công trả lời:

– Chỉ có mỗi một người mà lại là bà lão.

– Tại sao vậy?

– Bởi vì tôi để khúc gỗ bên thềm nhà, tất cả đều vấp phải, nhưng cũng chẳng ai buồn dẹp đi. Thế thì lũ cừu cũng làm như vậy. Nhưng một bà lão đã dẹp khúc gỗ sang bên để người khác khỏi vấp ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy. Một mình bà lão là người.

————

Người ta thường bảo với nhau rằng cuộc đời này ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh. Con người ta sau khi trải qua bao sóng gió, đau khổ đến cùng cực rồi thì sẽ thể cảm nhận được sự an bình, rồi thì điều tốt lành sẽ dần tìm đến. Sự đổi thay từ cực điểm khổ đau sang an lành như thế đã từng xảy ra trong thực tế.

Chuyện đã từng xảy ra với một cô gái nọ. Rằng thì cô gái sinh trưởng trong một gia đình nghèo khó, nên sau khi học hết cấp ba, cô đã được cha mẹ gả cho tấm chồng. Những tưởng khi đã có chồng, cô sẽ được cùng với chồng chí thú làm ăn, thế nhưng, thật chẳng lành thay, sau khi hai đứa con lần lượt ra đời, tình cảnh gia đình vốn dĩ đã khó khăn nay lại càng chật vật hơn. Điều này đã khiến cho chồng cô đổi thay tính tình, trở thành một người chồng hung bạo, thường hay nhậu say xỉn rồi về quát nạt, đánh đập, hành hạ cô một cách không thương tiếc. Chịu không nổi, cô đã bỏ nhà lên thành phố kiếm việc làm. Lành thay, cô được một người bạn giới thiệu vào làm công nhân cho một xí nghiệp. Cuộc sống cứ thế trôi qua trong an lành. Sau khi dành dụm đủ tiền, cô quay trở về quê nhà vẫn với ý muốn sẽ cùng với chồng chí thú làm ăn, thế nhưng, khi này, chồng cô đã có vợ khác. Vậy là cô đành phải ra đi một thân một mình. Tại nơi đất khách quê người, cô đã làm quen, và đem lòng yêu thương một người đàn ông khác. Cả hai ăn ở với nhau như vợ chồng, mặc dù chưa chính thức thành hôn. Những tưởng khi sống chung với người mình yêu thương, và người đó cũng biết yêu thương mình cô sẽ hạnh phúc, nhưng hạnh phúc chẳng được bao lâu thì cô phát hiện ra chồng mình bị nhiễm căn bệnh HIV, lành thay, đứa con gái bé bỏng vừa chào đời không mang phải căn bệnh thế kỷ đó. Với căn bệnh như thế, chẳng mấy chốc, người chồng thứ hai của cô đã qua đời. Cô tìm đến gia đình chồng thì bị người ta xúc xiểng, la mắng, đánh chửi. Vậy nên, cô đã phải một thân một mình ôm đứa con bé bỏng rời đi nơi khác để tránh khỏi bao ánh nhìn đầy thị phi.

Thời gian thắm thoát trôi qua, việc gì đến cũng đã xảy đến, tại khu nhà trọ của cô, lành thay, cô đã quen được một người bạn nam tâm đầu ý hợp. Người bạn ấy thường hay chăm sóc cho cô mỗi khi cô đau bệnh, đúc từng muỗng cháo, quạt từng làn gió mát, ân cần từng tiếng lời cất lên hỏi thăm, động viên cô. Trong trực giác, cô cảm thấy người bạn nam ấy đã cảm mến mình, đã có tình cảm trai gái với mình. Thế nên, vào một ngày nọ, cô đã nói hết sự thật về cuộc đời mình cho người bạn ấy hay biết, nào là cô đã từng trải qua hai đời chồng, có ba đứa con nhỏ, và hiện thời cô còn đang mang trên người căn bệnh thế kỷ. Tiếng lời của cô vừa dứt, người bạn ấy vẫn ngồi lặng thinh, một khoảng thời gian rất lâu, chầm chậm trôi qua, rồi thì thật ngỡ ngàng thay, những giọt lệ đã rơi trên mí mắt người ấy, anh ta bỗng dưng ôm chầm lấy cô, và cất lời "Chúng ta hãy lấy nhau đi". Nghe thấy như thế, cô lớn tiếng đáp lại "Chắc là anh đang giả vờ, đợi cho tôi xiêu lòng rồi cười hả hê có phải vậy không?", người ấy vẫn không nói gì cả mà lại càng ôm chặt cô hơn, rồi anh ta khẽ hôn lên má cô, lau nước mắt cho cô. Trong giây phút ấy, cô cảm thấy mình thật hạnh phúc, thật ấm áp. Vậy là từ bây giờ trở đi cô đã có một chỗ nương tựa vững chắc để vượt qua bao sóng gió của cuộc đời. Chuyện tình, chuyện đời của cô là như thế, đã được chia sẻ lên trang mạng xã hội, và người ta đã gọi đây là câu chuyện cổ tích thời hiện đại. Thật nhiều những tiếng lời bình luận đã thật lòng chúc phúc cho cô. Mong sao khi hay biết câu chuyện đời của cô, người ta sẽ tự xét lại chính bản thân mình để có thái độ sống tốt lành hơn, để không chỉ có được hạnh phúc cho bản thân, mà còn đem đến những điều tốt đẹp cho mọi người xung quanh.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng, xúc cảm thị phi, và cơn đau khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta cần chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, năng giác sở giác đều không, mọi thứ đối đãi dứt bặt, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, kienthuc.net.vn

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: