Mối tình vụn trộm

moitinhvuntromTrái tim nhân hậu
W.W.Meade

Sáng nay, tôi vội vã lái xe về nhà sau khi làm xong mấy việc lặt vặt. Khi tôi quẹo phải vào khu phố tôi sống, chỗ hơi choáng tầm nhìn vì mấy bụi cây, thì một cậu bé mặc áo thun vàng băng vụt qua đường, ngay trước mũi xe tôi. Nó nhướn hết cả người trên pedal chiếc xe màu đỏ, gò chân đạp. Lù lù ngay trước mũi xe tôi, thằng bé vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.

Đúng thế! Nó vù qua, cách cản xe tôi có vài phân. Tôi đạp mạnh bàn thắng, phản ứng hoàn toàn vô thức trong khi nó đã phóng đi mất hút. Run bần bật, phải mất một phút sau tôi mới thở lại được. Chỉ trong một tích tắc khủng khiếp thôi, thằng bé chắc chắn đã tiêu đời. Rồi cha mẹ nó sẽ đau khổ suốt đời, và cuộc sống của tôi sẽ mãi là một chuỗi ác mộng.

Vẫn tiếp tục xuôi dọc theo con phố, tôi nhớ lại gương mặt thằng bé thoáng sượt qua. Được cường điệu thêm bởi nỗi sợ, tôi nhớ như in đôi mắt mở lớn của nó, mang vẻ bạo dạn, lì lợm pha lẫn với vẻ sợ sệt. Lại còn nụ cười vênh váo hơi nhá lên bày tỏ sự chiến thắng cái thế giới hay lo lắng đến nhàm chán của người lớn nữa chứ. Hình ảnh nó sống động quá, chẳng mảy may đoái hoài đến nỗi kinh hãi của tôi. Thế là cảm giác hú vía vì suýt nữa giết chết nó được thay thế ngay bằng cơn giận phừng phừng.

Cáu sườn và bức bối vì sự bất cẩn của thằng bé chứ không phải của mình, tôi lái xe về nhà. Nỗi ám ảnh đó cứ đeo đẳng tôi mãi khiến tôi không yên suốt cả ngày. Tới khi trời chạng vạng, tôi chợt nhớ lại chuyện về Mike Roberts, thằng bạn nối khố của tôi cách đây lâu lắm rồi.

Hồi đó, cha tôi là bác sĩ trong một thị trấn Sông Ohio nhỏ bé. Cha mẹ tôi và cha mẹ Mike là chỗ bạn bè thân tình. Thật ra, nhà của nó chỉ cách bệnh viện của cha tôi có một dãy phố.

Mikey, tên thân mật của Mike, rất gan dạ và thích mạo hiểm. Mẹ cậu ta, cô Judy, rất quý mến bọn con nít tụi tôi. Cô thường làm món bánh quy bơ đậu phộng đãi mọi người. Nhà họ không bao giờ khoá, tôi thường tới chơi và ở lại.

Vào thứ Sáu nọ, mẹ tôi đi Cincinnati để mua sắm nên bảo tôi tới nhà Roberts ở một ngày. Cô Judy đang chờ tôi tới.

Cho dù mẹ đã dặn là khôn được ăn quá nhiều bánh quy và không được đi xe đạp ra đường, nhưng khi mẹ vừa rời khỏi, tôi liền nhảy phóc lên xe đạp, phóng thẳng tới nhà Roberts. Cách chỗ cua dẫn đến khu phố nhà Mikey chừng 50 mét, chợt tôi nghe thấy một tiếng rít rợn người. Đó là tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường lẫn với tiếng đạp thắng đột ngột. Âm thanh chỉ rú lên rồi im bặt mà tôi tưởng như nó kéo dài vô tận. Tiếp theo lá tiếng kim loại va vào nhau loảng xoảng. Trong nháy mắt tôi phóng xe hết tốc lực, quẹo vào góc phố nơi phát ra âm thanh đó.

Một chiếc xe tải nằm giữa đường, gần như quay ngang. Ngay trước tấm chắn bùn là chiếc Schwinn đỏ của Mike, gập oặt làm đôi, hai bánh xe xẹp lép xếp chồng lên nhau.

Mikey đang nằm sóng xoài trên cỏ, một người đàn ông vạm vỡ cúi xuống nó. Tôi quăng xe đêp và chạy tới chỗ thằng bạn đang nằm bất động. Vừa lúc, cửa trước nhà Mikey mở to, cô Judy chạy ào ra. Tôi chưa từng bao giờ thấy ai chạy nhanh đến thế. Đồng thời, một cáng thương xuất hiện từ bệnh viện của cha tôi, theo sau là ông cùng một người đứng tuổi khác.

Người đi đường lập tức bu lại. Cô Judy quỳ xuống đầu Mikey và nhẹ nhàng xoa trán nó. Cha tôi bảo cô đừng di chuyển nạn nhân rồi cúi xuống khám cho Mikey. Gã tài xế xe tải lết ra ngồi phệt xuống đất cách đó vài mét. Một khối thịt nặng cả trăm ký là ít, bọc trong đồ bảo hộ màu xanh da trời và áo sơ mi đỏ. Hai vai u bắp chống cái cổ dày với những ngấn sâu nhuếnh ngoáng mồ hôi.

Gã ta ngồi trên cỏ điếng hồn, đầu gục xuống đầu gối, vai rũ xụi lơ, nhưng tôi không nghĩ là gã khóc.

Tôi nhìn trừng trừng người đàn ông, cố ý cho ông ta hiểu tôi căm giận tới mức nào. Đáng lẽ ông phải cẩn thận hơn chứ, tôi nghĩ. Vẻ ngại ngùng trước người lớn biến mất – họ thường không khiến tôi quan tâm. Người này vừa làm bạn tôi bị thương. Tôi muốn trả thù ông ta bằng cách kinh khủng nào đó.

Vài phút sau, Mikey tỉnh lại và bật khóc. Cha tôi giữ cho nó cố định trên tấm bạt rồi khiêng đặt lên băng ca. Cô Judy giữ tay Mikey. Tất cả cùng hối hả hướng về phía phòng cấp cứu. Chỉ còn lại mình tôi với người tài xế xe tải, giờ đã đổi tư thế ngồi gục đầu vào cánh tay khoanh vòng. Toàn thân ông ta vẫn run rẩy như bị sốt rét.

Chúng tôi ngồi im lặng rất lâu. Rồi cô Judy ra khỏi bệnh viện, bước tới chỗ chúng tôi. Cô bảo Mikey không sao cả, chỉ cánh tay bị thương nhưng không đến nỗi nặng lắm.

Tôi nghĩ cô ấy sẽ tát ông tài xế hoặc chí ít cũng sẽ chửi ông ta xối xả. Nhưng điều cô làm khiến tôi kinh ngạc: cô mời ông ta vào nhà. "Cả cháu nữa", cô bảo tôi.

Cô Judy hỏi tên ông tài xế, mời ông ta ngồi bên lò sưởi và đi pha cà phê. Ông ta khoát tay từ chối nhưng cô vẫn mang cà phê ra, phần tôi có sữa và bánh quy. Stan, người tài xế, không nuốt nổi thứ gì, cứ ngồi chìm lỉm, chặt cứng trong chiếc ghế bành xanh da trời. Chốc chốc ông ta lại run bắn lên. Cô Judy đặt tay lên vai ông ta, cất giọng nhẹ nhàng, "Không phải lỗi tại ông. Ông không chạy quá tốc độ. Mieky đã quá liều mạng. Thật ngu ngốc! Tôi rất hối tiếc vì chuyện đó. Ơn Chúa là nó không bị thương nặng. Tôi không đổ lỗi cho ông. Ông không nên tự trách mình".

Tôi nghe cô một cách hoài nghi. Làm sao mà cô ấy nói được những lời như thế với người suýt giết con mình? Cô ấy có làm sao không nhỉ? Một lúc sau, ông ta đứng dậy rời đi.

Khi ra tới cửa, ông ta quay lại và bảo. "Tôi cũng có một thằng con trai. Tôi hiểu điều gì khiến cô giúp tôi".

Còn tôi thì không sao hiểu nổi vì cớ gì mà cô Judy lại có thể xoa dịu và an ủi người đàn ông… Cho mãi tới ngay hôm nay, khi tôi quẹo vào góc đường quen thuộc, và chỉ vài phân nữa là gây ra một tai nạn kinh hoàng.

Suốt ngày hôm ấy, tôi vẫn chưa hết bàng hoàng, nỗi sợ cứ đeo đẳng. Tôi nghĩ về mẹ của Mikey, về cái ngày mùa thu cách đây lâu lắm rồi. Mặc dù không có ai ở bên an ủi, nói rằng tôi không có lỗi, rằng điều tệ hại vẫn thường xảy ra cho dù ta có cẩn trọng đến thế nào chăng nữa, ký ức ngày ấy đã xuyên thời gian về giúp tôi nguôi ngoai.

Sự cảm thông của người mẹ – tựa món quà của lòng tốt – không bao giờ rời bỏ thế giới này. Nó có tác dụng xoa dịu và chữa lành vết thương. Và cứ tiếp tục như thế… mãi mãi.

(Hương Lan dịch)

————

Khi người phụ nữ ngoại tình, lý trí và con tim sẽ bắt đầu lên tiếng, và mâu thuẫn nhau. Lý trí thì muốn dừng lại, muốn quay trở về với chồng con, nhưng con tim thì muốn bỏ mặc tất cả để say đắm trong mối tình vụn trộm. Tình cảnh này nếu xảy ra thì thật là ngang trái thay.

Trên thực tế, tình cảnh như thế đã từng xảy đến với một người phụ nữ nọ. Rằng thì người phụ nữ này vốn dĩ là một con người thành đạt ngoài xã hội, hiện đang là chủ một doanh nghiệp, về nhà, người lại được chồng con yêu thương, hai bên gia đình nội ngoại cũng rất thuận hòa, và yên ấm. Những tưởng cuộc sống cứ thế yên ổn trôi qua, thế nhưng việc gì đến cũng đã xảy đến. Trong doanh nghiệp, người giữ chức vụ giám đốc, chức phó giám đốc thuộc về một người nam nhỏ hơn người mười một tuổi, nhưng là người rất có năng lực, và trách nhiệm, là cánh tay đắc lực từng giúp cho doanh nghiệp gặt hái được nhiều thành công. Hằng ngày, người cười, người nói với người phó giám đốc một cách tươi vui, và tràn đầy phấn chấn, trong mỗi chuyến đi công tác xa nhà, có phó giám đốc cạnh bên đã giúp người vơi đi bao nỗi lo lắng, người ấy còn rất mực quan tâm, chăm sóc cho người khi người chẳng lành thay bị ốm đau bất ngờ. Cứ thế, ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, tình cảm giữa người và người ấy dần nẩy nở, và cả hai đã dần vượt qua giới hạn. Người và người ấy trở thành nhân tình của nhau, cùng yêu nhau như chưa từng được yêu, yêu như thuở mười tám, đôi mươi. Ở lứa tuổi hồi xuân, những cung bậc tình cảm yêu đương lãng mạn, và ngọt ngào nhất người lại một lần nữa được trải nghiệm một cách đủ đầy, và trọn vẹn. Thỉnh thoảng người cũng cảm thấy có lỗi với chồng mình nhưng rồi cảm tình yêu đương với nhân tình đã nhanh chóng lấp đầy. Những tưởng mối tình vụn trộm sẽ diễn ra trong êm thắm, thế nhưng, vào một ngày nọ, người đã bắt gặp nhân tình của mình lại đang đi vụn trộm với một người con gái khác.

Thế là người tức tối, người bật khóc một cách đầy ấm ức, người khi ấy chỉ muốn thẳng thừng đuổi việc người phó giám đốc ấy, nhưng nghĩ lại, người ta đang là cánh tay đắc lực của mình, thêm vào đó, người ấy cũng đã quỳ xuống xin người tha thứ, cam tâm tình nguyện làm mọi việc cho người mà không một tiếng lời ca thán. Người sau cùng cũng đã tha thứ, và những ngày tháng sau đó, khi cùng nhau làm việc, mặc dù lý trí bảo người hãy giữ khoảng cách với người ấy, nhưng con tim thì ngược lại cứ khiến người thổn thức bao nỗi niềm, cứ khiến người nhớ đến những nụ hôn nồng cháy, những phút giây ngọt ngào bên cạnh người ấy. Lý trí và con tim đang cùng lên tiếng, đang tranh đấu trong người để giành phần thắng. Lý trí thì bảo người hãy quay trở về với chồng con, đừng nên chạy theo cuộc tình vụn trộm như thế nữa bởi không biết liệu khi nào nhân tình của người sẽ lại phản bội người. Lý trí là vậy, nhưng con tim thì cứ muốn người bỏ hết tất cả để đi theo mối tình vụn trộm. Tình cảnh ngang trái như vậy đã được người chia sẻ lên trang mạng xã hội những mong sẽ nhận được những góp ý chân thành của các bạn hữu. Và quả thật, những tiếng lời bình luận đã vang vọng lên. Người thì khuyên người hãy ngay lặp tức dứt bỏ mối tình vụn trộm mà quay trở về với với chồng con, nếu để mọi việc vỡ lẽ ra thì khi đó, các con người sẽ khinh khi người, bạn bè, đồng nghiệp người sẽ nhìn người với ánh nhìn coi thường, người sẽ khó có được một cuộc sống an lành khi đó. Người khác thì bảo rằng người đang tạo nhân không tốt, người đang phạm tội tà dâm, và kết quả nhận lãnh trong tương lại sẽ phải đắng cay, và đau khổ. Với những tiếng lời góp ý như vậy hy vọng người sẽ tìm thấy cho mình thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể để có được một cuộc sống an lành, và hạnh phúc hơn.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng, rồi buông xả cả ánh nhìn ấy, liền ngay đây, tâm thái thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hằng hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt sẽ hiện lên. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, vnexpress.net

Ảnh: Internet.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: