Nào ai lấy thước mà đo lòng người

Có câu chuyện về sự chân thành toát ra từ giọng nói như sau: 283328379Sau khi Bankei qua đời, một người mù thường sống cạnh thiền viện kể với bạn rằng: "Bởi tôi mù nên không thể nào nhìn thấy rõ mặt ai, vì thế tôi đoán được tâm tánh của mỗi người qua tiếng nói.

Thông thường khi tôi nghe ai khen ngợi kẻ khác hạnh phúc hay thành công, tôi còn nghe được cái giọng thầm kín của ganh tỵ. Khi nghe lời chia buồn kẻ khác gặp điều bất hạnh, tôi nghe có giọng khoái trá thỏa mãn, rõ là kẻ nói lời chia buồn mà lòng thì sung sướng vì có những món kẻ kia bỏ lại để cho mình chiếm đoạt.

"Chỉ riêng giọng nói của Thiền sư Bankei là luôn luôn thành thực. Khi ngài nói lời vui vẻ, tôi chỉ nghe độc có giọng vui vẻ. Khi ngài tỏ lòng buồn rầu, tôi chỉ nghe độc một giọng buôn rầu."

Từ ngữ có thể hoa mỹ nhưng truyền tải đến người nghe sao cho ai cũng cảm thấy như mình là một phần trong đó, mình cũng được quan tâm nhắc đến trong câu chuyện thì không phải người nào cũng có thể diễn đạt được trọn vẹn. Ý nghĩ một đằng nhưng diễn đạt một nẻo. Người có khả năng ăn nói thì diễn tả trôi chảy, giọng điệu trầm bỗng, nhấn nhá kết hợp với cử chỉ điệu bộ một cách hài hòa sẽ cuốn hút người khác quan sát lắng nghe, thông tin được truyền đạt một cách hiệu quả và sau buổi nói chuyện mọi người đều hài lòng. Nhưng đối với người gọi là có lòng mà chẳng có miếng, muốn diễn tả tâm tư chất chứa não nề ra để mọi người hiểu và thông cảm với mình nhưng lại chẳng may nhấn sai chỗ cần nhấn, buông nhằm ý cần nhắc, run rẩy bập bè cả buổi, hậu quả nhãn tiền người nghe lắc đầu ngao ngán hoặc ít nhất cũng quay đi chỗ khác để tỏ ra thông cảm với sự tình lúng ta lúng túng đó còn chủ ý cần thông hiểu của người lại trôi vèo từ tai này sang tai khác.

Đấy là trường hợp tâm thành thật và lời cũng thành thật, vậy mà còn lắm điều trắc trở với nhau. Nay xét đến cảnh tình tâm phật nhưng khẩu xà thì chẳng ai có thể lường biết đong đếm cho được, bởi "Sông sâu biển thẳm dễ dò, nào ai lấy thướt mà đo lòng người". Lòng người trăm bể ngàn tên, thẳm sâu vót nhọn vươn lên chực chờ. Có khi thấy thế nhưng chẳng phải vậy, khác hoàn toàn với cái lúng túng vụng về nhưng chân thành của kẻ chỉ biết có sao nói vậy. Giờ đây một khuôn mặt ngây thơ, một giọng nói như muốn thủ thỉ tâm tình cùng người nhưng đằng sau cái êm dịu, ngọt lịm đó lại là một bàn tay đầy móng vuốt đang lướt một cách khoái trá trên từng thớ thịt như muốn cấu xé chúng ra mà nhai mà nuốt cho thỏa cơn khát. Móng vuốt vươn dài, dáng hình đẩy đưa, giọng điệu tựa từng giọt mật đang rót vào tai người, trong tình cảnh này chỉ còn biết một dạ hai vâng còn không thì cũng chẳng nói nên lời bởi cơn gió kia sao mà thanh mát quá, sao mà thoang thoảng hương thơm nồng nàn man mác lan tận cõi lòng, ai mà chẳng ngất ngư chìm vào cơn mộng mị. Chúng sanh mãi mê trầm luân trong cơn say nhục dục mấy ai tìm được đường về khi trong tâm mỗi người đều sẵn có thiên thần và quỷ dữ đang ngày đêm vây quanh chuyện trò với nhau, đôi khi thiên thần lấn át, đôi khi ác quỷ trỗi dậy, giằng co mãi mãi như vậy cho đến hết kiếp cuộc đời này hay sao.

Rõ là quá khó để mọi người có thể dõng dạc tự tin tuyên bố những lời mình đã từng nói trước đây, những lời sẽ nói sau này và ngay trong hiện tại lời này tuyên thuyết nơi đây hoàn toàn xuất phát từ một tấm chân tình trong sáng và thuần khiết không một mảy may toan tính thiệt hơn cho bản thân. Chắc chẳng có ai, chỉ trừ những bậc đã chứng ngộ, đã vượt thoát khỏi các ràng buột thế thường, không còn vương dính một niệm tham sân si nào trong tâm, ngay cả cái gọi là tâm đó cũng chẳng màng đến mà gọi ra để nhận biết hay hiển bày, mọi việc diễn ra đều như như thị thị, mọi lời phát ra đều từ thể trạng tròn đầy phẳng lặng, phản chiếu trọn vẹn hào quang rực rỡ ấm áp và tràn đầy tình thương đối với tất cả chúng hữu tình lẫn vô tình tựa như chưa từng có một phân biệt chia cách nào với nhau.

Lời này người cảm cũng chính là mình đang cảm, người đau liệu mình có sướng không, người buồn liệu mình có vui không, chắc trong tâm mỗi người đều đã có sẵn câu trả lời của riêng mình, đó là không không và không bao giờ như thế được, vậy thì hãy trải câu trả lời đó ra trên khắp mọi nẻo đường mình đến.

Tham khảo: Giọng Nói Của Hạnh Phúc – 101 Câu Chuyện Thiền – Trần Trúc Lâm dịch – Ảnh: Internet.

Advertisements

14 phản hồi

  1. Túm lại là cũng khó hiểu em nhỉ?

  2. Nghe khơi khơi khó mà khơi ra được tâm tính của một người chị, chắc phải thiền để nâng trực giác lên mới nắm bắt phần nào ẩn ý của người nói. 🙂

  3. Mượn câu “hồi quang quản chiếu” của HT Thích Thanh Từ hàng ngày, hàng giờ, hàng phút để sống với tự tánh của mình. Xưa cứ chạy theo đối tượng rong ruổi, ko phải mình mà cứ ngỡ là mình. Chợt 1 ngày nhân duyên đưa đến bật ra…thì ra là thế. Sống chánh niệm từng giây từng phút bây giờ mới biết, giống như học trò lớp 1 nắn nót từng nét chữ ngây ngô…..

  4. Đúng là nắn nót từng nét chữ ngây ngô
    Một ngày bất chợt bừng ngộ thấy mình ngây ngây ngô ngô reo lên hai tiếng Không Ngờ Không Ngờ như Lục Tổ Huệ Năng bạn nhỉ 😀

  5. Quả nhiên đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, Tâm Thiền.

  6. Phật Tánh hiển bày, Như Như.

  7. Nếu đã có sự thấu hiểu nhau thì không chỉ qua giọng nói, mà có thể là ngôn từ, sắc nét…
    Ko hiểu thì …. đành chịu vậy ;D

  8. Chịu rồi sau hồi sẽ hiểu 😀

  9. Ko hiểu thì đành chịu, chịu rồi thì khỏi hiểu :p

  10. Lợi hại, lợi hại, vậy thành như như mình người hợp nhất :p

  11. HỌA HỔ HỌA BÌ NAN HỌA CỐT
    TRI NHÂN TRI DIỆN BẤT TRI TÂM

  12. TRI TÂM TRI KỶ HỌA HOẰN GIẢI
    TÂM NHÂN KỶ NGHỆ CŨNG NAN TRI

  13. ai đả ngộ và đi xa hơm chi e voi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: