Nhận ra lẽ thật

Bình tâm tĩnh ý quan sát mọi điều, nhận ra lẽ thật điều phải điều quấy:

———— Khoảnh Khắc Kỳ Diệu – Tìm Thầy

Mọi sự vật hiện tượng

Mọi cảnh đời

Mọi con người mà ta gặp phải

Đều có thể trở thành thầy của ta.

Cảm xúc với thần tượng

thantuongCon bướm màu hồng

Năm bố học lớp hai có một lần bố thấy một con bướm trong nhà bếp. Đấy không phải là lần đầu bố gặp một con ong, một con bướm hay một con chuồn chuồn bay lạc vào nhà.

Mâu thuẫn

Từng giây từng phút trôi qua

Gian thời chónh vánh một ngày tiêu pha

Đôi khi cảm thấy bàng hoàng

Sao mà nhanh thế ngỡ ngàng thân tâm

Niệm tình xúc cảm rì rầm

Diệt sinh sinh diệt âm thầm trong ta

Thật là mệt mỏi lắm thay

Lăn xăn quanh quẩn cả ngày chẳng yên

Bấy giờ mong chóng trôi đi

Năm cùng tháng đó một miền thị phi

Nhưng rồi dâng nỗi niềm riêng

Tử thần kề cạnh bình yên nơi nào

Thật là mâu thuẫn làm sao

Thôi thì ta đó nhìn vào tâm tư

Nhìn ngay niệm tưởng xúc tình

Chúng liền tan mất yên bình hiện lên.

Ngày khởi đầu và ngày cuối cùng

ngaykhoidauvangaycuoicungNgười năm nay đã tám mươi tuổi nhưng tinh thần vẫn còn minh mẫn. Thế nên vào mỗi chủ nhật hằng tuần khi con cháu tụ tập đủ đầy, người thường hay kể lại những kỷ niệm thời còn trẻ với một niềm hưng phấn dạt dào tận trong cõi lòng.

Thời gian là vàng

Tuổi thanh xuân rồi sẽ trôi qua nhanh, cần cẩn trọng với thời gian đang có:

———— Khoảnh Khắc Kỳ Diệu – Bài Học Từ Que Diêm

Thời gian

Một đi không trở lại

Cần dụng đến thời gian

Sao cho lợi mình lợi người.

Một bức ảnh ngàn lời nói

motbucanhnganloiCơ hội của sự chối từ

Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Đầu tiên cậu ta lựa chọn những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn.

Hạnh phúc tạm bợ

Con ngoan vợ đẹp thiệt là

Hân hoan vui sướng nhẹ nhàng thân tâm

Lại thêm chiến hữu âm thầm

Ra tay trợ giúp những khi khốn cùng

Cuộc đời cứ thế êm ru

Rồi thì vàng thỏi bạc xu tìm về

Trong nhà hỷ hả đuề huề

Tháng năm cứ vậy nhẹ tềnh trôi qua

Thế gian hạnh phúc đây mà

Người người cho thế thật thà nói lên

Nhưng rồi lại thấy nặng nề

Tháng năm trôi đó một bề thẳng ngay

Thẳng về cõi tử ngất ngây

Tiền vàng, con, vợ, bạn thời còn đâu

Một mình đối diện khoảng không

Chơi vơi chới với biết về nơi nao.